55 Năm 1933 Lời Khuyên Thiêng Liêng của cha Andrasz, S.J. dành cho tôi.
Thứ nhất: Chị không được trốn tránh những soi động, nhưng luôn phải trình bày mọi sự cho cha giải tội. Nếu chị nhận thấy những soi động nội tâm này dành cho riêng chị, tức là đem lại lợi ích cho linh hồn chị hoặc cho các linh hồn, tôi khuyên chị hãy nghe theo các soi động ấy; chị không được thờ ơ, nhưng luôn phải làm theo các soi động ấy, sau khi đã bàn hỏi với cha giải tội của chị.
Thứ hai: Nếu các soi động không phù hợp với đức tin hay tinh thần Giáo Hội, chị phải vứt bỏ ngay tức khắc, như thể từ thần dữ mà ra.
Thứ ba: Nếu những soi động không nhắm đến các linh hồn nói chung, cũng không mưu ích cho họ, chị không nên coi trọng làm gì, tốt hơn hãy bỏ qua. Tuy nhiên, chị không nên tự mình quyết định cách này hay cách khác vì rất dễ dàng bị lầm lạc, dù chị có những đặc ân trọng đại Chúa ban. Hãy khiêm tốn, khiêm tốn, và luôn phải khiêm tốn, vì chúng ta không thể tự mình làm được việc gì; tất cả hoàn toàn chỉ là ơn Chúa mà thôi. Chị cho tôi biết Thiên Chúa đòi các linh hồn phải có một niềm tín thác cao độ; vậy bây giờ, chị phải là người trước tiên chứng tỏ niềm tín thác ấy. Một điều nữa – hãy đón nhận tất cả với sự bình thản.
(21) Những lời của một cha giải tội: “Này chị, Thiên Chúa đang chuẩn bị nhiều ơn thánh đặc biệt cho chị, nhưng chị phải cố gắng làm cho đời sống chị trong sáng như pha lê trước mặt Chúa, đừng bận tâm đến những điều người khác nghĩ về chị. Thiên Chúa đủ cho chị rồi; một mình Người mà thôi.”
Gần cuối thời gian năm tập của tôi, một cha giải tội [có lẽ cha Theodore] bảo tôi: “Chị hãy sống một đời thực hành điều thiện để tôi có thể viết lên những trang về đời sống ấy thế này: Chị ấy đã sống một đời thực hành điều thiện.‟ Nguyện xin chúa hãy thực hiện điều này nơi chị.”
Lần khác, cha giải tội ấy lại nói với tôi, “Trước mặt Chúa, chị hãy hành xử như bà góa trong Phúc Âm; mặc dù đồng bạc bỏ vào thùng chẳng có giá trị bao nhiêu; nhưng trước mặt Thiên Chúa, nó lại quí giá hơn tất cả những đồ dâng cúng lớn lao của người khác.”
Vào một dịp khác, tôi nhận được lời hướng dẫn thế này: “Chị hãy xử sự sao cho mọi người tiếp xúc với chị đều ra đi trong vui vẻ. Hãy gieo hạnh phúc chung quanh bởi vì chị đã được lãnh nhận nhiều từ Thiên Chúa; vậy chị hãy ban phát quảng đại cho tha nhân. Họ từ giã chị với tâm hồn tràn ngập niềm vui, mặc dù họ chẳng hề chạm đến gấu áo của chị. Chị hãy nhớ cho kỹ những lời tôi đang nói với chị lúc này.” Một lần khác, ngài đã chỉ dẫn cho tôi thế này: “Hãy để Thiên Chúa đẩy thuyền của chị ra chỗ nước sâu, đến những nơi sâu thẳm không thể dò thấu của đời sống nội tâm.”
Đây là một đôi điều trong cuộc thưa chuyện với Mẹ Giám Tập [Mary Joseph] khi thời gian năm tập của tôi gần mãn: “Này chị, hãy để đức đơn sơ và khiêm tốn trở nên những nét đặc trưng của linh hồn chị. Chị hãy sống như một con trẻ bé bỏng, bằng lòng với tất cả, vui tươi trong mọi hoàn cảnh. Nơi người khác lo âu, nhờ đức đơn sơ và khiêm tốn, chị sẽ vượt qua một cách an lành. Này chị, chị hãy nhớ suốt đời: nước chảy từ núi cao xuống các thung lũng thế nào, ơn Chúa cũng đổ xuống cho các linh hồn khiêm nhượng như thế.”
56 Lạy Chúa, con quá hiểu Chúa đòi con phải sống đời thơ ấu thiêng liêng,32 bởi vì lúc nào Chúa cũng đòi con về điều ấy qua các vị đại diện của Chúa.
(22) Trong thời gian đầu của cuộc sống tu trì, đau khổ cũng như nghịch cảnh làm tôi sợ hãi và hốt hoảng. Vì thế, tôi đã liên lỉ cầu nguyện, nài xin Chúa Giêsu củng cố và ban sức mạnh Thần Khí Người cho tôi để có thể thi hành thánh ý Người trong mọi sự, bởi vì ngay từ ban đầu, tôi đã ý thức được sự yếu đuối của mình. Tôi quá hiểu bản thân mình, bởi vì mục đích này, Chúa Giêsu đã mở mắt linh hồn tôi; tôi là một vực thẳm khốn cùng, và do đó tôi hiểu ra những gì tốt lành nơi linh hồn tôi đều do ơn Chúa. Nhờ biết được nỗi khốn nạn của mình, nên đồng thời tôi cũng nhận ra lòng thương xót lớn lao của Chúa.
Lạy Chúa, trong cuộc sống nội tâm của con, với mắt bên này, con nhìn vào vực thẳm khốn cùng và đớn hèn của con, với mắt bên kia, con nhìn vào vực thẳm đầy xót thương của Chúa.
57 Lạy Chúa Giêsu, Chúa là sự sống của đời con. Chúa quá biết con không khát khao điều gì ngoài vinh quang cho Danh Chúa và các linh hồn được nhận biết lòng nhân lành của Chúa. Lạy Chúa Giêsu, tại sao các linh hồn lại lẩn tránh Chúa? – Con không hiểu nổi điều ấy. Ôi, giả như con có thể xẻ trái tim thành từng mảnh nhỏ để dâng lên Chúa. Lạy Chúa Giêsu, như vậy, mỗi mảnh như một con tim trọn vẹn đầy đủ để phần nào bù lại cho những con tim không yêu mến Chúa! Lạy Chúa Giêsu, con yêu mến Chúa với từng giọt máu của con, và con sung sướng nếu được đổ máu vì Chúa để nên một chứng từ cho tình yêu chân thành của con. Lạy Chúa, càng nhậnbiết Chúa, con càng thấy mình không hiểu Chúa, nhưng việc “không hiểu Chúa” làm cho con nhận ra Chúa cao trọng biết bao! Và lạy Chúa, việc thiếu khả năng hiểu biết Chúa làm trái tim con nồng cháy vì Chúa. Từ khi Chúa cho con được cắm chặt ánh nhìn của hồn con vào Chúa, lạy Chúa Giêsu, con đã được bình an và chẳng còn ước mơ gì khác. Con đã tìm được phận phúc của mình trong giây phút hồn con được mất hút trong Chúa, đối tượng duy nhất của khối tình con. Lạy Chúa Giêsu, nếu sánh với Chúa, mọi sự chỉ là số không. Đau khổ, chống đối, nhục nhã, thất bại, và hoài nghi trên nẻo đường con đi chỉ là những viên đá lửa làm bùng lên ngọn lửa tình yêu con dành cho Chúa.
Những khát vọng của con thật điên rồ và không thể đạt được. Con muốn giấu không cho Chúa biết con đang đau khổ. Con muốn (23) những nỗ lực và việc lành của con không bao giờ được thưởng công. Lạy Chúa Giêsu, Chúa là phần thưởng duy nhất của con; một mình Chúa đã đủ cho con rồi, ôi Kho Tàng của lòng con! Lạy Chúa Giêsu, con muốn chia sẻ cảm thông với đau khổ của những người chung quanh nhưng giấu không cho họ, và cả Chúa nữa, biết đến những đau khổ của riêng con. Đau khổ là một hồng ân trọng đại; qua đau khổ, linh hồn sẽ được nên giống Đấng Cứu Độ; trong đau khổ, tình yêu được tinh luyện; đau khổ càng lớn lao, tình yêu càng tinh tuyền.
58 + Một đêm kia, một chị qua đời hai tháng trước đã hiện về với tôi. Chị thuộc thành phần tụng sĩ. Tôi thấy chị trong một tình trạng thê thảm, toàn thân ngập trong những ngọn lửa, và bộ mặt méo dạng cách đau đớn. Việc này chỉ xảy ra một lúc, và sau đó chị biến đi. Một cái rùng mình xuyên suốt linh hồn tôi vì tôi không biết chị ấy đang chịu khổ hình trong luyện ngục hay hỏa ngục. Tuy nhiên, tôi vẫn gia tăng lời cầu nguyện cho chị. Đêm hôm sau, chị lại hiện về, tôi thấy chị trong một thảm cảnh còn ghê rợn hơn, giữa những ngọn lửa phừng phực, và có thể nhìn thấy nỗi thất vọng trên gương mặt. Tôi kinh ngạc vì đã dâng nhiều kinh nguyện mà chị lại còn khốn khổ hơn trước, tôi hỏi, “Những lời kinh của em không giúp cho chị được gì sao?” Chị cho biết những kinh nguyện của tôi không giúp được, và có lẽ không gì giúp đỡ chị được. Tôi hỏi tiếp, “Thế những kinh nguyện của cả cộng đoàn cầu cho chị cũng không giúp chị được sao?” Chị cho biết những kinh nguyện ấy giúp ích cho các linh hồn khác. Tôi đề nghị, “Nếu những lời kinh của em không giúp được gì cho chị, xin chị vui lòng đừng đến với em nữa.” Chị biến đi lập tức. Mặc dù vậy, tôi vẫn tiếp tục cầu nguyện.
Bẵng một thời gian, chị lại hiện về với tôi trong đêm, nhưng đã thay đổi hoàn toàn. Không còn những ngọn lửa như trước kia, gương mặt chị rạng rỡ, ánh mắt lóe lên niềm hạnh phúc. Chị nói rằng tôi đã có một tình yêu thương chân thật đối với những người chung quanh, và nhiều linh hồn đã được hưởng nhờ những kinh nguyện của tôi. Chị khuyên giục tôi hãy tiếp tục cầu nguyện cho các linh hồn luyện ngục, và cho biết chị không còn bị giam phạt bao lâu nữa. Những định quyết của Thiên Chúa thật đáng thán phục!
59 (24) 1933. Một dịp kia, tôi đã nghe những lời này trong linh hồn, Con hãy làm một tuần cửu nhật cầu cho đất nước con. Tuần cửu nhật này sẽ gồm việc đọc kinh cầu Các Thánh. Con hãy xin phép cha giải tội [có lẽ cha Sopocko hoặc cha Andrasz].
60 Trong lần xưng tội liền đó, tôi đã xin được phép của cha giải tội, và bắt đầu làm tuần cửu nhật ngay tối hôm ấy. Khi đọc gần xong kinh cầu Các Thánh, tôi nhìn thấy một vầng sáng chói chang, giữa vầng sáng là Thiên Chúa Cha. Ở khoảng giữa vầng sáng và địa cầu, tôi thấy Chúa Giêsu đang chịu đóng đinh trên thập giá trong tư thế khiến Chúa Cha khi muốn nhìn xuống địa cầu phải nhìn qua các thương tích của Chúa Giêsu. Và tôi hiểu rằng chính nhờ Chúa Giêsu mà Chúa Cha đã chúc lành cho trần gian.
61 Lạy Chúa Giêsu, con cảm tạ Chúa vì ơn trọng đại này, đó là chính Chúa đã đoái thương chọn một linh mục giải tội cho con, và Chúa đã cho con biết ngài qua một thị kiến trước cả khi con được gặp ngài [cha Sopocko]. Khi đến xưng tội với cha Andrasz, tôi nghĩ mình sẽ được chuẩn chước khỏi những soi động nội tâm kia. Nào ngờ ngài trả lời ngài không thể miễn chước cho tôi, “Này chị, chị hãy cầu nguyện để có được một cha linh hướng.” Sau một lời cầu nguyện ngắn ngủi nhưng rất tha thiết, tôi được thấy cha Sopocko lần thứ hai trong nhà nguyện của chúng tôi, khoảng giữa tòa giải tội và bàn thờ. Bấy giờ tôi đang ở Cracow. Hai lần thị kiến ấy đã làm phấn chấn linh hồn tôi, vì thế khi gặp ngài, tôi nhớ ra mình đã được thấy ngài trong các thị kiến, một lần tại Warsaw trong thời gian thử thứ ba của tôi, và một lần nữa tại Cracow. Lạy Chúa Giêsu, con xin cảm tạ Chúa vì tặng ân trọng đại này! Và giờ đây, mỗi khi nghe ai than thở rằng họ không có cha giải tội, tức là cha linh hướng, nỗi sợ hãi lại bao trùm lấy con bởi vì con biết mình đã chịu quá nhiều thiệt hại khi chưa có nguồn trợ lực này. Thật dễ lầm đường khi không được ai hướng dẫn!
62 Ôi cuộc đời thật buồn tẻ và đơn điệu, nhưng lại có biết bao kho tàng quí báu! Khi nhìn mọi sự bằng con mắt đức tin, không có hai giờ đồng hồ nào giống hệt nhau, cảnh buồn tẻ và đơn điệu biến mất. Ơn thánh ban cho tôi trong giờ này sẽ không được lặp lại trong giờ sau. Điều ấy cũng có thể ban lại cho tôi, nhưng không phải cùng một ơn như trước. Thời gian trôi qua, không bao giờ trở lại. Những việc gồm chứa trong đó không bao giờ thay đổi nữa; được đóng lại bằng niêm ấn cho cõi đời đời.
63 (25) + Cha Sopocko ắt phải được Thiên Chúa hết lòng yêu thương. Tôi nói điều này vì trong một số lần, chính tôi nghiệm thấy Thiên Chúa đã bảo bọc ngài như thế nào. Khi nhìn thấy điều này, tôi hết sức vui mừng vì Thiên Chúa đã có những linh hồn ưu tuyển như thế.
1929. Chuyến Đi Canvê 33
64 Khi chuyển đến Vilnius trong thời hạn hai tháng để thế cho một chị đi thử lần thứ ba [nữ tu Peter, làm bếp], tôi đã ở đó lâu hơn hai tháng một chút. Một ngày kia, Mẹ Bề Trên [Irene 34], vì muốn cho tôi một niềm vui nhỏ, đã cho phép tôi cùng đi với một chị khác 35 đến Canvê – theo kiểu người ta nói – để “đi dạo.” Tôi rất sung sướng. Mặc dù đường không xa, nhưng Mẹ Bề Trên muốn chúng tôi đi thuyền. Tối hôm đó, Chúa Giêsu ngỏ ý, Cha muốn con ở nhà. Tôi thưa lại, “Lạy Chúa Giêsu, mọi sự đã xong xuôi để chúng con khởi hành vào sáng mai; con biết phải tính sao bây giờ?” Chúa đáp, Chuyến đi này có hại cho linh hồn con. Tôi thưa lại, “Chúa có thể tìm được cách giải gỡ. Xin Chúa an bài mọi sự sao cho thánh ý Chúa được nên trọn.” Ngay lúc đó, chuông báo đến giờ ngủ. Tôi nhìn Chúa từ biệt rồi về phòng riêng.
Sáng hôm sau, thời tiết khá tốt, người chị em đồng hành với tôi rất vui mừng khi nghĩ đến cái thú chúng tôi được thưởng thức khi nhìn ngắm vạn vật. Nhưng về phần mình, tôi biết chắc chắn chúng tôi sẽ không đi được mặc dù cho đến giờ này xem ra vẫn chưa có gì trở ngại.
Chúng tôi phải hiệp lễ sớm để lên đường sau khi cám ơn. Nhưng trong giờ hiệp lễ, thời tiết bỗng nhiên thay đổi. Những đám mây che kín bầu trời, rồi mưa như trút nước. Mọi người đều lấy làm lạ vì thời tiết thay đổi đột ngột.
(26) Mẹ Bề Trên nói với tôi, “Này chị, tôi rất buồn vì chị không đi được!” Tôi thưa lại, “Thưa Mẹ, chúng con không đi được có sao đâu vì thánh ý Chúa muốn chúng con ở nhà.” Tuy nhiên, không ai biết chính Chúa Giêsu đã tỏ ý muốn tôi ở nhà. Tôi dùng cả ngày hôm ấy để tĩnh tâm và nguyện gẫm, cảm tạ Chúa đã giữ tôi ở nhà. Hôm đó, Chúa đã ban cho tôi rất nhiều an ủi trời cao.
65 Một lần kia, trong thời kỳ năm tập, Mẹ Giám Tập cử tôi đi công tác tại nhà bếp các học sinh, tôi rất áy náy vì không xoay xở nổi những chiếc nồi to tướng ở đó. Công việc khó khăn nhất đối với tôi là gạn nước khoai, và nhiều khi đổ nước, tôi đã làm đổ cả một nửa nồi khoai. Khi tôi trình bày điều này với Mẹ Giám Tập, Mẹ nói rằng lần này tôi sẽ quen và tập được kỹ năng cần thiết. Tuy vậy, công việc cũng chẳng dễ dàng hơn chút nào, vì càng ngày tôi càng yếu hơn. Thành ra tôi thường né tránh mỗi khi tới giờ gạn nước khoai. Các chị em thấy tôi tránh né công việc này rất lấy làm lạ. Họ không biết tôi rất sẵn lòng, nhưng không đủ sức làm được, chứ không phải ươn lười. Đến trưa, trong giờ hồi tâm, tôi phàn nàn với Chúa về sự yếu đuối của mình, và nghe được những lời này trong linh hồn, Từ hôm nay, con sẽ làm việc này một cách dễ dàng; Cha sẽ cho con được mạnh mẽ.
Tối hôm ấy, khi đến giờ gạn nước khoai, tôi tín thác vào lời Chúa và hăm hở đi làm việc ấy trước tiên. Tôi nhấc chiếc nồi một cách thoải mái và gạn nước ngon lành. Và khi mở nắp nồi cho khoai bốc hơi, tôi nhìn thấy trong đó có những đóa hồng đỏ thắm, xinh đẹp không tả xiết. Trước kia, tôi chưa từng nhìn thấy những bông hoa như thế bao giờ. Hết sức kinh ngạc và không hiểu nổi ý nghĩa việc này, tôi được nghe lời này trong lòng, Cha biến công việc khó nhọc của con trở nên những bó hoa xinh đẹp nhất, và hương thơm của chúng tỏa ngát đến ngai tòa Cha. Từ đó về sau, tôi cố gắng gạn nước khoai, không những trong tuần lễ phiên mình, (27) mà còn giúp các chị khác khi đến phiên họ. Và không chỉ gạn nước khoai mà thôi, tôi còn cố gắng đi đầu trong việc giúp đỡ mọi công việc nặng nhọc khác, bởi vì tôi đã nghiệm thấy điều ấy làm Chúa rất hài lòng.
66 Ôi kho tàng vô tận của ý hướng ngay lành, điều làm cho mọi hoạt động của chúng ta trở nên trọn hảo và đẹp lòng Thiên Chúa!
Lạy Chúa Giêsu, Chúa biết con yếu đuối dường nào; vì vậy, xin Chúa hãy luôn ở bên con; hướng dẫn các hoạt động của con và toàn thể hữu thể của con, Chúa là Thầy Dạy tuyệt hảo duy nhất của con! Quả thật, lạy Chúa Giêsu, con hoảng sợ khi nhìn vào nỗi khốn nạn của mình, nhưng đồng thời, con cũng an tâm vì lòng lân ái của Chúa muôn đời vẫn thắng vượt nỗi khốn nạn của con. Tâm tình này bao phủ con trong quyền năng Chúa. Ôi niềm vui tuôn trào từ việc biết mình! Ôi Đấng là Chân Lý bất biến, lòng tín thành của Chúa bền vững thiên thu!
67 Sau ngày tuyên khấn lần đầu, tôi bị ngã bệnh [có lẽ bệnh lao phổi bộc phát], và dù được sự chăm sóc tận tình của các bề trên cũng như nỗ lực của các bác sĩ, tôi vẫn cảm thấy bệnh tình không hề thuyên giảm chút nào. Những lời dị nghị vọng đến tai tôi, ngụ ý rằng tôi giả vờ bệnh. Khi nghe biết điều đó, nỗi đau khổ của tôi tăng thêm gấp đôi và da diết suốt thời gian dài. Một ngày kia, tôi than thở với Chúa Giêsu rằng tôi đang trở nên gánh nặng cho các chị em. Chúa Giêsu trả lời, Không phải con sống cho chị em, nhưng là cho các linh hồn, và các linh hồn sẽ được hưởng nhờ lợi ích từ những đau khổ của con. Việc đau khổ triền miên của con sẽ đem lại cho họ ánh sáng và sức mạnh để chấp nhận thánh ý Cha.
68 Đối với tôi, đau khổ tê tái nhất là những kinh nguyện và những việc lành của tôi hình như đều không làm vui lòng Thiên Chúa. Tôi không dám ngước mắt lên trời. Điều đó làm tôi đau đớn trong các giờ đạo đức chung tại nhà nguyện đến độ một ngày kia sau giờ kinh, Mẹ Bề Trên [Raphael] vời tôi đến và nói, “Này chị, chị hãy xin Chúa ban ơn thánh và ủi an, bởi vì chính tôi thấy (28) và các chị em khác cũng cho tôi biết chỉ nhìn chị mà thôi cũng thấy tội nghiệp. Tôi thực sự không biết phải làm gì với chị bây giờ, chị ạ. Tôi truyền cho chị thôi đừng làm khổ bản thân một cách vô lý nữa.”
Những lần bàn hỏi với Mẹ Bề Trên không làm tôi khuây khỏa, cũng không làm sáng sủa được điều gì. Ngược lại, bóng tối che khuất Thiên Chúa càng dày đặc hơn. Tôi kêu cứu trong tòa giải tội, nhưng cũng chẳng thấy gì. Một linh mục thánh thiện muốn giúp đỡ, nhưng tôi khổ thân đến độ không xác định được nỗi khổ của mình, và điều đó càng làm tôi cay cực hơn nữa. Một nỗi buồn đến chết xuyên thấu linh hồn tôi đến độ không sao giấu nổi và lộ ra trước mắt những người chung quanh. Tôi mất hết hy vọng. Bóng đêm mỗi lúc một tăm tối hơn. Vị linh mục giải tội nói rằng, “Này chị, tôi nhìn thấy những ơn thánh rất đặc biệt ở nơi chị, và tôi không lo lắng chút nào cho chị cả; tại sao chị tự làm khổ bản thân như thế?” Nhưng lúc đó, tôi không hiểu ngài nói gì cả và hết sức kinh ngạc khi nghe phải đọc kinh Te Deum hoặc kinh Magnificat, hoặc phải chạy quanh vườn vào buổi tối, hoặc phải cười to mười lần để làm việc đền tội. Những việc đền tội này rất lạ kỳ đối với tôi; nhưng cả vị linh mục ấy cũng không thể giúp đỡ tôi được bao nhiêu. Rõ ràng, Thiên Chúa muốn tôi tôn vinh Người bằng đau khổ. Vị linh mục an ủi tôi khi bảo rằng trong hoàn cảnh hiện thời, tôi làm đẹp lòng Chúa hơn cả những khi được dạt dào ơn an ủi lớn lao. “Đó thật là một ơn vô cùng trọng đại, bởi vì trong tất cả những cực hình linh hồn chị đang trải qua, chị không hề làm mất lòng Thiên Chúa, mà còn gắng tập các nhân đức. Tôi nhìn vào linh hồn chị và thấy những chương trình vĩ đại cùng những ơn thánh đặc biệt của Chúa trong đó; và khi thấy điều này, tôi cảm tạ Thiên Chúa.” Bất kể những điều ấy, linh hồn tôi vẫn trong tình trạng thảm sầu; và giữa những khổ hình không sao tả được, tôi cố gắng bắt chước người mù để tín thác vào sự hướng dẫn của Chúa, nắm thật chặt lấy tay Người, và không xa rời đức vâng lời một phút giây, đó là sự an toàn duy nhất của tôi trong cơn thử thách khắc nghiệt này.
69 (29) + Lạy Chúa Giêsu, Chân Lý hằng hữu, xin hãy củng cố những sức lực mỏng manh của con; Chúa ơi, Chúa có thể làm được mọi sự. Con biết nếu không có Chúa, mọi nỗ lực của con đều là vô ích. Lạy Chúa Giêsu, xin đừng ẩn nấp con nữa, vì con không thể sống được nếu thiếu Chúa. Xin hãy lắng nghe tiếng than van của hồn con. Lòng thương xót Chúa không cạn kiệt, lạy Chúa, xin dủ lòng thương đến nỗi khốn cùng của con. Lòng thương xót Chúa vượt quá trí hiểu của mọi thiên thần và loài người hợp lại; và như thế, mặc dù Chúa dường như không nghe tiếng con, nhưng con vẫn trọn niềm tín thác vào đại dương thương xót của Chúa, và con biết niềm cậy trông của con sẽ không bị dối lừa.