<?xml version='1.0'?><rss version="2.0" xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/" xmlns:georss="http://www.georss.org/georss" xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"  xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/">
<channel>
	<title><![CDATA[Chuỗi Mân Côi - Rozenkrans - Rosary - Rosario - Chapelet: Nhật ký Lòng Chúa Thương Xót tập 1 đoạn (310-324) ]]></title>
	<link>https://draft.chuoimancoi.org/pages/view/1080/nhat-ky-long-chua-thuong-xot-tap-1-doan-310-324</link>
	<atom:link href="https://draft.chuoimancoi.org/pages/view/1080/nhat-ky-long-chua-thuong-xot-tap-1-doan-310-324" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<description><![CDATA[]]></description>
	
	<item>
	<guid isPermaLink="true">https://draft.chuoimancoi.org/pages/view/1080/nhat-ky-long-chua-thuong-xot-tap-1-doan-310-324</guid>
	<pubDate>Tue, 13 Sep 2022 20:07:43 +0200</pubDate>
	<link>https://draft.chuoimancoi.org/pages/view/1080/nhat-ky-long-chua-thuong-xot-tap-1-doan-310-324</link>
	<title><![CDATA[Nhật ký Lòng Chúa Thương Xót tập 1 đoạn (310-324) ]]></title>
	<description><![CDATA[<p style="margin-bottom: 13px; text-align: justify; text-align: justify;"><span style="font-size: 11pt;"><span style="font-size: 16.0pt;">310 (134) &ndash; Cha sẽ cho con tham dự v&agrave;o c&ocirc;ng cuộc cứu độ nh&acirc;n loại. Con l&agrave; niềm an ủi trong giờ hấp hối của Cha. 311 Khi được cha giải tội [cha Sopocko] ban ph&eacute;p thực hiện h&agrave;nh vi tự hiến, t&ocirc;i biết ngay điều ấy rất đẹp l&ograve;ng Ch&uacute;a, v&igrave; t&ocirc;i cảm nghiệm ngay được những hiệu quả của n&oacute;. Tho&aacute;ng chốc, linh hồn t&ocirc;i đ&atilde; trở n&ecirc;n như một tảng đ&aacute; &ndash; kh&ocirc; cằn, chất chứa những cực h&igrave;nh v&agrave; bất an. Mọi lời lộng ng&ocirc;n v&agrave; nguyền rủa cứ tr&uacute;t v&agrave;o tai t&ocirc;i. Nỗi nghi ngờ v&agrave; tuyệt vọng x&acirc;m chiếm l&ograve;ng t&ocirc;i. Đ&acirc;y l&agrave; thảm trạng của một kẻ đ&aacute;ng thương m&agrave; t&ocirc;i đ&atilde; tự t&igrave;nh g&aacute;nh lấy. L&uacute;c đầu, t&ocirc;i rất hoảng sợ v&igrave; những điều kinh h&atilde;i ấy, nhưng trong lần xưng tội sau đ&oacute;, t&ocirc;i đ&atilde; được b&igrave;nh an.</span></span></p><p style="margin-bottom: 13px; text-align: justify; text-align: justify;"><span style="font-size: 11pt;"><span style="font-size: 16.0pt;">312 + Một lần kia, khi rời tu viện để đi xưng tội [tại nh&agrave; thờ th&aacute;nh Micae], t&ocirc;i t&igrave;nh cờ gặp cha giải tội của t&ocirc;i [cha Sopocko] l&uacute;c ấy đang d&acirc;ng lễ tại đ&oacute;. Sau một l&uacute;c, t&ocirc;i được nh&igrave;n thấy Ch&uacute;a Gi&ecirc;su H&agrave;i Đồng tr&ecirc;n b&agrave;n thờ, vui đ&ugrave;a, nghịch ngợm giơ tay cho vị linh mục. Nhưng một l&uacute;c sau, vị linh mục lại bồng Ch&uacute;a Gi&ecirc;su xinh xắn tr&ecirc;n tay, bẻ Người ra v&agrave; nuốt sống. L&uacute;c đầu, t&ocirc;i cảm thấy kh&oacute; chịu v&igrave; vị linh mục đ&atilde; xử như thế với Ch&uacute;a Gi&ecirc;su, nhưng ngay sau đ&oacute;, t&ocirc;i được soi s&aacute;ng về vấn đề v&agrave; hiểu rằng vị linh mục n&agrave;y rất đẹp l&ograve;ng Ch&uacute;a. 313 + Một lần kia, khi đến thăm viếng họa sĩ (&ocirc;ng Eugene Kazimierowski) đang thực hiện bức vẽ v&agrave; thấy kh&ocirc;ng đẹp được như Ch&uacute;a Gi&ecirc;su, t&ocirc;i cảm thấy rất buồn nhưng r&aacute;ng ch&ocirc;n chặt cảm x&uacute;c ấy trong l&ograve;ng. Khi ch&uacute;ng t&ocirc;i từ nh&agrave; họa sĩ ra về, Mẹ Bề Tr&ecirc;n [Irene] c&ograve;n lưu lại thị trấn để lo liệu một v&agrave;i c&ocirc;ng việc, c&ograve;n t&ocirc;i một m&igrave;nh trở về nh&agrave; d&ograve;ng. T&ocirc;i liền gh&eacute; v&agrave;o nh&agrave; nguyện v&agrave; thổn thức rất nhiều. T&ocirc;i thưa với Ch&uacute;a: &ldquo;Ai sẽ vẽ Ch&uacute;a cho đẹp giống như Ch&uacute;a đ&acirc;y?&rdquo; V&agrave; t&ocirc;i nghe những lời sau: Sự cao qu&iacute; của bức h&igrave;nh n&agrave;y kh&ocirc;ng hệ ở n&eacute;t đẹp của m&agrave;u sắc hay của b&uacute;t vẽ, nhưng ở &acirc;n sủng Cha ban. </span></span></p><p style="margin-bottom: 13px; text-align: justify; text-align: justify;"><span style="font-size: 11pt;"><span style="font-size: 16.0pt;">314 + Khi t&ocirc;i ra vườn v&agrave;o một buổi chiều kia, thi&ecirc;n thần Bản Mệnh n&oacute;i với t&ocirc;i, &ldquo;Chị h&atilde;y cầu nguyện cho người hấp hối.&rdquo; V&agrave; t&ocirc;i liền lần hạt M&acirc;n C&ocirc;i c&ugrave;ng với c&aacute;c người l&agrave;m vườn để cầu cho người hấp hối. Sau khi lần hạt, ch&uacute;ng t&ocirc;i đọc th&ecirc;m những kinh kh&aacute;c cầu cho người hấp hối. L&uacute;c cầu nguyện xong, c&aacute;c người nội tr&uacute; bắt đầu t&aacute;n gẫu đ&ugrave;a cợt với nhau. (135) Mặc d&ugrave; c&oacute; &acirc;m thanh ồn &agrave;o của mọi người, t&ocirc;i vẫn nghe được những lời n&agrave;y trong linh hồn: &ldquo;Cầu cho t&ocirc;i với!&rdquo; Nhưng v&igrave; kh&ocirc;ng hiểu ra những lời n&agrave;y, t&ocirc;i liền đi th&ecirc;m v&agrave;i bước nữa cho khỏi c&aacute;c người nội tr&uacute;, cố nghĩ xem ai đang xin m&igrave;nh cầu nguyện. Khi đ&oacute;, t&ocirc;i lại nghe: &ldquo;T&ocirc;i l&agrave; nữ tu....&rdquo; 78 Chị n&agrave;y đang ở Warsaw, trong l&uacute;c t&ocirc;i ở tại Vilnius. &ldquo;Xin cầu cho t&ocirc;i cho đến khi n&agrave;o t&ocirc;i b&aacute;o cho chị th&ocirc;i. T&ocirc;i đang hấp hối.&rdquo; Lập tức, t&ocirc;i lại cầu nguyện tha thiết cho chị, [th&acirc;n thưa] với Tr&aacute;i Tim hấp hối của Ch&uacute;a Gi&ecirc;su. Chị ấy kh&ocirc;ng cho t&ocirc;i tr&igrave; ho&atilde;n ch&uacute;t n&agrave;o cả, v&agrave; t&ocirc;i tiếp tục cầu nguyện từ ba giờ cho đến năm giờ. Đ&uacute;ng năm giờ chiều, t&ocirc;i nghe những lời n&agrave;y: &ldquo;C&aacute;m ơn chị!&rdquo; V&agrave; t&ocirc;i hiểu rằng chị đ&atilde; qua đời. Nhưng trong th&aacute;nh lễ ng&agrave;y h&ocirc;m sau, t&ocirc;i vẫn tiếp tục cầu nguyện tha thiết cho linh hồn chị. V&agrave;o buổi chiều, một thiệp tang b&aacute;o tin rằng chị... đ&atilde; qua đời v&agrave;o đ&uacute;ng giờ như thế như thế. T&ocirc;i hiểu rằng ch&iacute;nh v&agrave;o giờ đ&oacute; chị đ&atilde; n&oacute;i với t&ocirc;i, &ldquo;Xin cầu cho t&ocirc;i.&rdquo; 315 Lạy Mẹ Thi&ecirc;n Ch&uacute;a, linh hồn Mẹ đ&atilde; ch&igrave;m ngập trong biển đắng cay; xin nh&igrave;n đến v&agrave; dạy cho đứa con nhỏ của Mẹ chịu đau khổ v&agrave; y&ecirc;u mến trong l&uacute;c đau khổ. Xin Mẹ th&ecirc;m sức mạnh cho linh hồn con khỏi bị tan n&aacute;t trong nỗi đau n&agrave;y. Lạy Mẹ &acirc;n sủng, xin dạy con biết sống nhờ [quyền năng] Ch&uacute;a. 316 Một lần kia, Mẹ Thi&ecirc;n Ch&uacute;a đến thăm t&ocirc;i. Mẹ rất buồn phiền. Mắt Mẹ trĩu nặng. Mẹ c&oacute; vẻ muốn n&oacute;i một điều g&igrave; đ&oacute;, nhưng một đ&agrave;ng như thể lại kh&ocirc;ng muốn tiết lộ điều ấy cho t&ocirc;i. Khi hiểu ra, t&ocirc;i bắt đầu khẩn n&agrave;i Mẹ Thi&ecirc;n Ch&uacute;a h&atilde;y cho t&ocirc;i biết v&agrave; h&atilde;y thương nh&igrave;n t&ocirc;i. Chỉ l&uacute;c đ&oacute;, Mẹ Maria mới nh&igrave;n t&ocirc;i với một nụ cười đ&ocirc;n hậu v&agrave; n&oacute;i, Con sắp sửa phải trải qua những đau khổ do một cơn bệnh v&agrave; c&aacute;c b&aacute;c sĩ; con cũng sẽ phải đau khổ nhiều v&igrave; bức h&igrave;nh, nhưng con đừng sợ h&atilde;i g&igrave; cả. Ng&agrave;y h&ocirc;m sau, t&ocirc;i ng&atilde; bệnh v&agrave; rất đau đớn, đ&uacute;ng như Mẹ Thi&ecirc;n Ch&uacute;a đ&atilde; ti&ecirc;n b&aacute;o cho t&ocirc;i. Nhưng linh hồn t&ocirc;i đ&atilde; sẵn s&agrave;ng trước những đau khổ n&agrave;y. Đau khổ l&agrave; bạn đồng h&agrave;nh thường xuy&ecirc;n của cuộc sống t&ocirc;i. </span></span></p><p style="margin-bottom: 13px; text-align: justify; text-align: justify;"><span style="font-size: 11pt;"><span style="font-size: 16.0pt;">317 Lạy Thi&ecirc;n Ch&uacute;a của con, hy vọng độc nhất của con, con đ&atilde; đặt trọn niềm t&iacute;n th&aacute;c của con nơi Ch&uacute;a, v&agrave; con biết rằng con sẽ kh&ocirc;ng phải thất vọng. 318 (136) T&ocirc;i thường cảm thấy sự hiện diện của Thi&ecirc;n Ch&uacute;a sau khi rước lễ một c&aacute;ch đặc biệt như thể sờ được. T&ocirc;i biết Thi&ecirc;n Ch&uacute;a đang ngự trong t&acirc;m hồn t&ocirc;i. V&agrave; việc t&ocirc;i cảm hưởng được Ch&uacute;a trong t&acirc;m hồn kh&ocirc;ng l&agrave;m cản trở c&aacute;c c&ocirc;ng việc phận sự của t&ocirc;i. Mặc d&ugrave; đang phải lo toan nhiều vấn đề rất quan trọng đ&ograve;i phải tập trung, nhưng t&ocirc;i kh&ocirc;ng đ&aacute;nh mất sự hiện diện của Ch&uacute;a trong linh hồn, v&agrave; vẫn được hợp nhất mật thiết với Người. Với Ch&uacute;a, t&ocirc;i đi c&ocirc;ng t&aacute;c; với Ch&uacute;a, t&ocirc;i đi giải tr&iacute;; với Ch&uacute;a, t&ocirc;i đau khổ; với Ch&uacute;a, t&ocirc;i vui mừng; t&ocirc;i sống trong Ch&uacute;a v&agrave; Ch&uacute;a sống trong t&ocirc;i. T&ocirc;i kh&ocirc;ng bao giờ lẻ loi, v&igrave; Ch&uacute;a l&agrave; bạn đồng h&agrave;nh thường xuy&ecirc;n của t&ocirc;i. Người hiện diện với t&ocirc;i trong từng gi&acirc;y ph&uacute;t. Sự th&acirc;n t&igrave;nh giữa ch&uacute;ng t&ocirc;i rất mật thiết, qua mối hợp nhất của m&aacute;u v&agrave; sự sống. </span></span></p><p style="margin-bottom: 13px; text-align: justify; text-align: justify;"><span style="font-size: 11pt;"><span style="font-size: 16.0pt;">319 Ng&agrave;y 9 th&aacute;ng 8 năm 1934. Giờ chầu đ&ecirc;m c&aacute;c ng&agrave;y thứ Năm. 79 T&ocirc;i chầu Ch&uacute;a từ mười một giờ cho đến nửa đ&ecirc;m. T&ocirc;i d&acirc;ng giờ chầu ấy cầu cho c&aacute;c tội nh&acirc;n cứng l&ograve;ng được trở lại, nhất l&agrave; những người đ&atilde; mất l&ograve;ng cậy tr&ocirc;ng v&agrave;o lượng từ bi của Ch&uacute;a. T&ocirc;i suy tư rất nhiều v&igrave; sao Thi&ecirc;n Ch&uacute;a đ&atilde; chịu bao nhi&ecirc;u đau khổ v&agrave; đ&atilde; tỏ l&ograve;ng thương y&ecirc;u dường ấy đối với ch&uacute;ng ta, nhưng ch&uacute;ng ta vẫn kh&ocirc;ng tin Người y&ecirc;u thương ch&uacute;ng ta. Lạy Ch&uacute;a Gi&ecirc;su, ai c&oacute; thể hiểu được n&ocirc;ng nỗi n&agrave;y? Đấng Cứu Thế của ch&uacute;ng ta phải đau khổ biết bao! L&agrave;m sao Ch&uacute;a c&oacute; thể l&agrave;m cho ch&uacute;ng ta tin được v&agrave;o t&igrave;nh y&ecirc;u của Người v&igrave; đến c&aacute;i chết của Người vẫn kh&ocirc;ng thuyết phục nổi ch&uacute;ng ta? T&ocirc;i đ&atilde; mời gọi cả thi&ecirc;n đ&agrave;ng hợp c&ugrave;ng t&ocirc;i m&agrave; đền tạ Thi&ecirc;n Ch&uacute;a v&igrave; sự tệ bạc vong &acirc;n của c&aacute;c linh hồn. 320 Ch&uacute;a Gi&ecirc;su tỏ cho t&ocirc;i biết những lời nguyện đền tạ rất đẹp l&ograve;ng Người. Ch&uacute;a ph&aacute;n với t&ocirc;i, Lời kinh của một linh hồn khi&ecirc;m nhượng v&agrave; y&ecirc;u mến l&agrave;m gi&atilde;n được cơn nghĩa nộ của Cha Cha v&agrave; k&eacute;o xuống cả một đại dương &acirc;n ph&uacute;c. Sau giờ chầu, khi về ph&ograve;ng ri&ecirc;ng mới được nửa đường, t&ocirc;i bị một đ&agrave;n ch&oacute; mực kệch cỡm bao v&acirc;y, g&agrave;o h&uacute;, v&agrave; h&ograve;ng nhảy v&agrave;o x&eacute; t&ocirc;i ra từng mảnh. T&ocirc;i nhận ra đ&acirc;y kh&ocirc;ng phải l&agrave; những con ch&oacute; thường, nhưng l&agrave; bầy quỉ dữ. Một đứa căm hờn tru trếu, &ldquo;Bởi v&igrave; đ&ecirc;m nay m&agrave;y đ&atilde; giật khỏi ch&uacute;ng tao qu&aacute; nhiều linh hồn, ch&uacute;ng tao sẽ ph&acirc;n th&acirc;y m&agrave;y ra từng mảnh.&rdquo; T&ocirc;i đ&aacute;p, &ldquo;Nếu đ&oacute; l&agrave; th&aacute;nh &yacute; của Thi&ecirc;n Ch&uacute;a rất nh&acirc;n từ, th&igrave; h&atilde;y x&eacute; t&ocirc;i ra từng mảnh, v&igrave; t&ocirc;i đ&aacute;ng bị như vậy, nhưng Thi&ecirc;n Ch&uacute;a vẫn m&atilde;i m&atilde;i th&aacute;nh thiện, c&ocirc;ng b&igrave;nh, v&agrave; v&ocirc; c&ugrave;ng thương x&oacute;t.&rdquo; Trước những lời đ&oacute;, bầy quỉ đồng thanh nhao nhao, &ldquo;Ch&uacute;ng m&igrave;nh chạy đi rỗi, v&igrave; n&oacute; đ&acirc;u c&oacute; lẻ loi; Đấng To&agrave;n Năng ở với n&oacute;!&rdquo; V&agrave; ch&uacute;ng biến mất như bụi m&ugrave;, như tiếng động ngo&agrave;i đường, trong khi đ&oacute;, t&ocirc;i b&igrave;nh thản tiếp tục đi về ph&ograve;ng, kết th&uacute;c bằng b&agrave;i ca Te Deum v&agrave; suy tư về l&ograve;ng thương x&oacute;t v&ocirc; c&ugrave;ng kh&ocirc;n thấu của Thi&ecirc;n Ch&uacute;a. (137) Ng&agrave;y 12 th&aacute;ng 8 năm 1934</span></span></p><p style="margin-bottom: 13px; text-align: justify; text-align: justify;"><span style="font-size: 11pt;"><span style="font-size: 16.0pt;">321 Một cơn bạo bệnh &ndash; đau đớn như chết. Đ&oacute; chưa phải l&agrave; chết, tức l&agrave; chưa qua khỏi đời n&agrave;y, nhưng l&agrave; nếm thử những đớn đau trong giờ chết. Tuy c&aacute;i chết đưa ch&uacute;ng ta v&agrave;o cuộc sống đời đời, nhưng d&ugrave; sao n&oacute; cũng đ&aacute;ng sợ. Bỗng nhi&ecirc;n, t&ocirc;i ng&atilde; bệnh, thở hắt ra, v&agrave; một b&oacute;ng tối ập đến trước mắt, tứ chi lạnh ngắt, ngạt thở kinh khủng. Ngay cả một ph&uacute;t ngạt thở như thế cũng l&acirc;u đến cực kỳ... Rồi tiếp đến l&agrave; một nỗi sợ h&atilde;i kỳ lạ, mặc d&ugrave; t&ocirc;i vẫn t&iacute;n th&aacute;c. T&ocirc;i muốn được chịu c&aacute;c b&iacute; t&iacute;ch sau hết, v&agrave; mặc d&ugrave; rất ao ước, nhưng t&ocirc;i cực kỳ kh&oacute; khăn mới ngỏ &yacute; được. Một người kh&ocirc;ng biết m&igrave;nh đang n&oacute;i g&igrave;; chưa hết điều n&agrave;y đ&atilde; sang điều kia. &Ocirc;i, xin Ch&uacute;a đừng để mọi linh hồn tr&igrave; ho&atilde;n việc xưng tội cho đến giờ sau hết! T&ocirc;i đ&atilde; hiểu được năng lực lớn lao trong những lời của linh mục khi r&oacute;t v&agrave;o linh hồn người bệnh. Khi hỏi cha linh hướng kh&ocirc;ng biết t&ocirc;i đ&atilde; sẵn s&agrave;ng an t&acirc;m ra trước nhan th&aacute;nh Ch&uacute;a chưa, t&ocirc;i đ&atilde; được trả lời, &ldquo;Chị c&oacute; thể ho&agrave;n to&agrave;n an t&acirc;m, kh&ocirc;ng phải ngay l&uacute;c n&agrave;y m&agrave; th&ocirc;i, m&agrave; c&ograve;n sau mỗi lần xưng tội hằng tuần.&rdquo; Ơn th&aacute;nh trong những lời của linh mục thật trọng đại. Linh hồn t&igrave;m được sức mạnh v&agrave; can trường để chiến đấu. 322 Hỡi hội d&ograve;ng của t&ocirc;i, người mẹ của t&ocirc;i, được sống với mẹ thật ngọt ng&agrave;o, v&agrave; c&agrave;ng ngọt ng&agrave;o hơn nữa l&agrave; được chết trong mẹ! </span></span></p><p style="margin-bottom: 13px; text-align: justify; text-align: justify;"><span style="font-size: 11pt;"><span style="font-size: 16.0pt;">323 Sau khi đ&atilde; được chịu c&aacute;c b&iacute; t&iacute;ch sau hết, t&ocirc;i đ&atilde; b&igrave;nh phục ho&agrave;n to&agrave;n. T&ocirc;i vẫn ở một m&igrave;nh. Việc n&agrave;y k&eacute;o d&agrave;i chừng nửa tiếng đồng hồ, v&agrave; rồi xảy đến một đợt tấn c&ocirc;ng kh&aacute;c; nhưng lần n&agrave;y kh&ocirc;ng m&atilde;nh liệt lắm, nhờ vị b&aacute;c sĩ can thiệp v&agrave;o. T&ocirc;i kết hợp những đau khổ bản th&acirc;n với những đau khổ của Ch&uacute;a Gi&ecirc;su v&agrave; d&acirc;ng l&ecirc;n để cầu cho t&ocirc;i v&agrave; c&aacute;c linh hồn kh&ocirc;ng t&iacute;n th&aacute;c v&agrave;o l&ograve;ng nh&acirc;n l&agrave;nh Thi&ecirc;n Ch&uacute;a được ơn ho&aacute;n cải. Bỗng nhi&ecirc;n, trong gian ph&ograve;ng xuất hiện la liệt những h&igrave;nh th&ugrave; đen đủi hết sức giận dữ v&agrave; căm hờn với t&ocirc;i. Một t&ecirc;n trong bọn l&ecirc;n tiếng: &ldquo;Đồ khốn, m&agrave;y v&agrave; cả Người ngự trong m&agrave;y nữa v&igrave; đ&atilde; tra tay l&agrave;m khổ ch&uacute;ng tao trong hỏa ngục.&rdquo; Ngay khi t&ocirc;i vừa cất tiếng: &ldquo;V&agrave; Ng&ocirc;i Lời đ&atilde; l&agrave;m người v&agrave; ở c&ugrave;ng ch&uacute;ng t&ocirc;i,&rdquo; những h&igrave;nh th&ugrave; ấy bỗng nhi&ecirc;n &ugrave; biến mất. </span></span></p><p style="margin-bottom: 13px; text-align: justify; text-align: justify;"><span style="font-size: 11pt;"><span style="font-size: 16.0pt;">324 H&ocirc;m sau, t&ocirc;i cảm thấy rất yếu ớt, nhưng kh&ocirc;ng đau đớn lắm. Sau hiệp lễ, t&ocirc;i nh&igrave;n thấy Ch&uacute;a Gi&ecirc;su như t&ocirc;i đ&atilde; từng thấy Người trong một giờ chầu. &Aacute;nh nh&igrave;n của Ch&uacute;a xuy&ecirc;n thấu tận đ&aacute;y linh hồn t&ocirc;i, ngay một đốm bụi nhỏ nhất cũng kh&ocirc;ng tho&aacute;t được Người. V&agrave; t&ocirc;i thưa c&ugrave;ng Ch&uacute;a Gi&ecirc;su: &ldquo;Lạy Ch&uacute;a Gi&ecirc;su, con tưởng Ch&uacute;a sắp sửa cất con về.&rdquo; Ch&uacute;a Gi&ecirc;su trả lời: Th&aacute;nh &yacute; Cha chưa được thực hiện đầy đủ nơi con; con vẫn c&ograve;n phải ở lại thế gian, nhưng kh&ocirc;ng qu&aacute; l&acirc;u đ&acirc;u. Cha rất thỏa nguyện v&igrave; l&ograve;ng t&iacute;n th&aacute;c của con, nhưng t&igrave;nh y&ecirc;u của con phải nồng n&agrave;n hơn nữa. (138) T&igrave;nh y&ecirc;u tinh tuyền đem lại cho linh hồn sức mạnh trong giờ hấp hối. Khi Cha hấp hối tr&ecirc;n thập gi&aacute;, Cha kh&ocirc;ng nghĩ đến m&igrave;nh, nhưng đến c&aacute;c tội nh&acirc;n đ&aacute;ng thương, v&agrave; Cha đ&atilde; cầu nguyện c&ugrave;ng Ch&uacute;a Cha cho họ. Cha muốn những gi&acirc;y ph&uacute;t cuối c&ugrave;ng đời con cũng ho&agrave;n to&agrave;n giống như những gi&acirc;y ph&uacute;t cuối c&ugrave;ng của Cha tr&ecirc;n thập gi&aacute;. Chỉ c&oacute; một gi&aacute; chuộc duy nhất cho c&aacute;c linh hồn, v&agrave; đ&oacute; l&agrave; sự đau khổ được li&ecirc;n kết với đau khổ của Cha tr&ecirc;n thập gi&aacute;. T&igrave;nh y&ecirc;u tinh tuyền hiểu được những lời n&agrave;y; t&igrave;nh y&ecirc;u nhục dục kh&ocirc;ng bao giờ c&oacute; thể hiểu được. </span></span></p>]]></description>
	<dc:creator>Chuỗi Mân Côi</dc:creator>
</item>

</channel>
</rss>