<?xml version='1.0'?><rss version="2.0" xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/" xmlns:georss="http://www.georss.org/georss" xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"  xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/">
<channel>
	<title><![CDATA[Chuỗi Mân Côi - Rozenkrans - Rosary - Rosario - Chapelet: Nhật ký Lòng Chúa Thương Xót tập 1, đoạn ( 40-54)]]></title>
	<link>https://draft.chuoimancoi.org/pages/view/1057/nhat-ky-long-chua-thuong-xot-tap-1-doan-40-54</link>
	<atom:link href="https://draft.chuoimancoi.org/pages/view/1057/nhat-ky-long-chua-thuong-xot-tap-1-doan-40-54" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<description><![CDATA[]]></description>
	
	<item>
	<guid isPermaLink="true">https://draft.chuoimancoi.org/pages/view/1057/nhat-ky-long-chua-thuong-xot-tap-1-doan-40-54</guid>
	<pubDate>Sat, 10 Sep 2022 16:37:46 +0200</pubDate>
	<link>https://draft.chuoimancoi.org/pages/view/1057/nhat-ky-long-chua-thuong-xot-tap-1-doan-40-54</link>
	<title><![CDATA[Nhật ký Lòng Chúa Thương Xót tập 1, đoạn ( 40-54)]]></title>
	<description><![CDATA[<p style="margin-bottom: 13px; text-align: justify; text-align: justify;"><span style="font-size: 11pt;"><span style="font-size: 16.0pt;">40 + Năm 1929. Một lần kia, trong giờ th&aacute;nh lễ, t&ocirc;i cảm nhận được sự gần gũi với Thi&ecirc;n Ch&uacute;a rất đặc biệt, mặc d&ugrave; t&ocirc;i cố ngoảnh đi v&agrave; trốn tr&aacute;nh Người. Trong nhiều dịp, t&ocirc;i đ&atilde; lẩn tr&aacute;nh Thi&ecirc;n Ch&uacute;a v&igrave; kh&ocirc;ng muốn trở th&agrave;nh nạn nh&acirc;n của thần dữ như nhiều người đ&atilde; hơn một lần cho t&ocirc;i biết về trường hợp như vậy. V&agrave; t&igrave;nh trạng phấp phỏng n&agrave;y k&eacute;o d&agrave;i một thời gian. Trong th&aacute;nh lễ, trước giờ hiệp lễ, ch&uacute;ng t&ocirc;i tuy&ecirc;n lại c&aacute;c lời khấn. Khi ch&uacute;ng t&ocirc;i rời h&agrave;ng ghế qu&igrave; v&agrave; bắt đầu tuy&ecirc;n đọc c&ocirc;ng thức khấn, Ch&uacute;a Gi&ecirc;su trong y phục trắng với d&acirc;y thắt lưng bằng v&agrave;ng, bỗng hiện đến b&ecirc;n cạnh t&ocirc;i v&agrave; ph&aacute;n, Cha d&agrave;nh cho con một t&igrave;nh y&ecirc;u mu&ocirc;n thuở để sự thanh khiết của con kh&ocirc;ng bị mờ ố v&agrave; một dấu chỉ l&agrave; con sẽ kh&ocirc;ng bao giờ phải chịu c&aacute;m dỗ về đức khiết tịnh. Ch&uacute;a Gi&ecirc;su cởi d&acirc;y đai lưng của Người ra v&agrave; thắt cho t&ocirc;i. Kể từ đ&oacute;, t&ocirc;i kh&ocirc;ng bao giờ bị tấn c&ocirc;ng trong t&acirc;m hồn hoặc trong tr&iacute; kh&ocirc;n về nh&acirc;n đức n&agrave;y. Về sau, t&ocirc;i hiểu ra đ&oacute; l&agrave; một trong những ơn trọng đại nhất m&agrave; Đức Th&aacute;nh Trinh Nữ Maria đ&atilde; xin cho t&ocirc;i, bởi v&igrave; trong suốt nhiều năm t&ocirc;i vẫn n&agrave;i xin Mẹ ơn ấy. Cũng từ đ&oacute;, t&ocirc;i cảm thấy c&agrave;ng ng&agrave;y c&agrave;ng s&ugrave;ng k&iacute;nh Mẹ Thi&ecirc;n Ch&uacute;a hơn. Mẹ đ&atilde; dạy cho t&ocirc;i biết y&ecirc;u mến Thi&ecirc;n Ch&uacute;a trong t&acirc;m hồn v&agrave; thực thi th&aacute;nh &yacute; Người trong mọi sự. Lạy Mẹ Maria, Mẹ l&agrave; niềm vui, bởi v&igrave; nhờ Mẹ, Thi&ecirc;n Ch&uacute;a đ&atilde; gi&aacute;ng thế [v&agrave;] đến với t&acirc;m hồn của con. </span></span></p><p style="margin-bottom: 13px; text-align: justify; text-align: justify;"><span style="font-size: 11pt;"><span style="font-size: 16.0pt;">41 (16) Một lần kia, t&ocirc;i nh&igrave;n thấy một đầy tớ của Ch&uacute;a gặp nguy cơ sắp phạm tội trọng. T&ocirc;i liền k&ecirc;u n&agrave;i Ch&uacute;a đo&aacute;i thương đổ xuống tr&ecirc;n t&ocirc;i mọi khổ h&igrave;nh hỏa ngục v&agrave; tất cả những đau khổ Người muốn để vị linh mục n&agrave;y được giải tho&aacute;t v&agrave; được cất khỏi dịp tội. Ch&uacute;a Gi&ecirc;su đ&atilde; nhậm lời, v&agrave; ngay l&uacute;c ấy, t&ocirc;i cảm nhận c&oacute; một m&atilde;o gai tr&ecirc;n đầu. Những chiếc gai độc dữ đ&acirc;m phập v&agrave;o đầu t&ocirc;i đến tận &oacute;c n&atilde;o. Cơn đau k&eacute;o d&agrave;i suốt ba tiếng đồng hồ; người đầy tớ của Ch&uacute;a được cứu tho&aacute;t khỏi tội, v&agrave; linh hồn ng&agrave;i được mạnh mẽ nhờ một hồng &acirc;n đặc biệt của Ch&uacute;a. </span></span></p><p style="margin-bottom: 13px; text-align: justify; text-align: justify;"><span style="font-size: 11pt;"><span style="font-size: 16.0pt;">42 Một lần kia, v&agrave;o ng&agrave;y lễ Gi&aacute;ng Sinh [năm 1928], t&ocirc;i cảm nghiệm được quyền to&agrave;n năng v&agrave; sự hiện diện của Thi&ecirc;n Ch&uacute;a bao bọc t&ocirc;i. V&agrave; một lần nữa, t&ocirc;i trốn tr&aacute;nh cuộc hội kiến nội t&acirc;m với Ch&uacute;a. T&ocirc;i xin ph&eacute;p Mẹ Bề Tr&ecirc;n ban ph&eacute;p cho t&ocirc;i đi Jozefinek 28 để thăm c&aacute;c chị em ở đ&oacute;. Mẹ Bề Tr&ecirc;n đồng &yacute;, v&agrave; ch&uacute;ng t&ocirc;i khởi h&agrave;nh ngay sau bữa trưa h&ocirc;m đ&oacute;. C&aacute;c chị đứng chờ tại cổng tu viện trong l&uacute;c t&ocirc;i chạy về ph&ograve;ng để lấy &aacute;o cho&agrave;ng. Khi trở lại, l&uacute;c đi gần đến nh&agrave; nguyện nhỏ, t&ocirc;i nh&igrave;n thấy Ch&uacute;a Gi&ecirc;su đang đứng ở ngưỡng cửa. Người ph&aacute;n với t&ocirc;i, Con cứ đi, nhưng Cha sẽ lấy mất tr&aacute;i tim của con. Bỗng nhi&ecirc;n, t&ocirc;i cảm thấy kh&ocirc;ng c&ograve;n tr&aacute;i tim trong lồng ngực nữa. C&aacute;c chị em quở tr&aacute;ch v&igrave; đ&atilde; muộn m&agrave; t&ocirc;i c&ograve;n chần chừ ph&iacute;a sau, thế l&agrave; t&ocirc;i nhanh ch&oacute;ng c&ugrave;ng đi với họ. Tuy vậy, một cảm gi&aacute;c n&ocirc;n nao l&agrave;m t&ocirc;i kh&oacute; chịu, v&agrave; một nỗi thao thức kỳ lạ x&acirc;m chiếm linh hồn t&ocirc;i, mặc d&ugrave; kh&ocirc;ng ai biết điều g&igrave; đang xảy ra, ngoại trừ một m&igrave;nh Thi&ecirc;n Ch&uacute;a. </span></span></p><p style="margin-bottom: 13px; text-align: justify; text-align: justify;"><span style="font-size: 11pt;"><span style="font-size: 16.0pt;">Sau khi đến Jozefinek được v&agrave;i ph&uacute;t, t&ocirc;i giục c&aacute;c chị, &ldquo;Th&ocirc;i ch&uacute;ng ta h&atilde;y trở về.&rdquo; C&aacute;c chị đ&ograve;i &iacute;t l&agrave; phải nghỉ ngơi một l&uacute;c, nhưng linh hồn t&ocirc;i kh&ocirc;ng t&igrave;m được một ch&uacute;t b&igrave;nh an. T&ocirc;i giải th&iacute;ch phải trở về trước khi trời tối; v&agrave; bởi v&igrave; qu&atilde;ng đường kh&aacute; xa, n&ecirc;n ch&uacute;ng t&ocirc;i phải lập tức trở về. Khi gặp ch&uacute;ng t&ocirc;i ở nh&agrave; ngo&agrave;i, Mẹ Bề Tr&ecirc;n hỏi, &ldquo;C&aacute;c chị vẫn chưa đi hay l&agrave; đ&atilde; về rồi vậy?&rdquo; T&ocirc;i thưa ch&uacute;ng t&ocirc;i đ&atilde; trở về bởi v&igrave; kh&ocirc;ng muốn về l&uacute;c trời tối. T&ocirc;i cởi &aacute;o kho&aacute;c v&agrave; đi ngay v&agrave;o nh&agrave; nguyện nhỏ. Ngay khi t&ocirc;i vừa bước v&agrave;o, Ch&uacute;a Gi&ecirc;su đ&atilde; ph&aacute;n bảo, Con h&atilde;y đi gặp Mẹ Bề Tr&ecirc;n v&agrave; thưa rằng con đ&atilde; về, kh&ocirc;ng phải v&igrave; muốn về đến nh&agrave; trước khi trời tối, nhưng v&igrave; Cha đ&atilde; lấy mất tr&aacute;i tim của con. Mặc d&ugrave; điều n&agrave;y thật kh&oacute; khăn đối với t&ocirc;i, nhưng t&ocirc;i cũng đi (17) gặp Mẹ Bề Tr&ecirc;n v&agrave; th&agrave;nh thật tr&igrave;nh b&agrave;y l&yacute; do v&igrave; sao t&ocirc;i trở về sớm như vậy, v&agrave; t&ocirc;i xin lỗi Ch&uacute;a về tất cả những điều đ&atilde; l&agrave;m phật l&ograve;ng Người. Khi đ&oacute;, Ch&uacute;a Gi&ecirc;su ban tr&agrave;n đầy niềm vui cho t&ocirc;i. T&ocirc;i đ&atilde; hiểu ngo&agrave;i Ch&uacute;a, chẳng t&igrave;m đ&acirc;u c&oacute; được sự thỏa nguyện. </span></span></p><p style="margin-bottom: 13px; text-align: justify; text-align: justify;"><span style="font-size: 11pt;"><span style="font-size: 16.0pt;">43 V&agrave;o một dịp kia, t&ocirc;i nh&igrave;n thấy c&oacute; hai chị sắp sửa sa hỏa ngục. Một nỗi đau kinh khủng x&eacute; n&aacute;t linh hồn t&ocirc;i; t&ocirc;i cầu nguyện c&ugrave;ng Ch&uacute;a cho c&aacute;c chị, v&agrave; Ch&uacute;a Gi&ecirc;su ph&aacute;n với t&ocirc;i, Con h&atilde;y đi gặp Mẹ Bề Tr&ecirc;n v&agrave; cho Mẹ biết hai chị ấy đang gặp nguy cơ phạm tội trọng. Ng&agrave;y h&ocirc;m sau, t&ocirc;i thưa điều ấy với Mẹ Bề Tr&ecirc;n. Một chị đ&atilde; th&agrave;nh t&acirc;m thống hối, c&ograve;n chị kia vẫn phải chiến đấu rất gian nan. </span></span></p><p style="margin-bottom: 13px; text-align: justify; text-align: justify;"><span style="font-size: 11pt;"><span style="font-size: 16.0pt;">44 Một h&ocirc;m Ch&uacute;a Gi&ecirc;su ph&aacute;n với t&ocirc;i, Cha sắp sửa rời bỏ nh&agrave; n&agrave;y... bởi v&igrave; ở đ&acirc;y c&oacute; những điều l&agrave;m mất l&ograve;ng Cha. Thế rồi B&aacute;nh Th&aacute;nh ra khỏi nh&agrave; tạm v&agrave; đến đậu trong tay t&ocirc;i, v&agrave; t&ocirc;i vui mừng đưa B&aacute;nh Th&aacute;nh trở lại nh&agrave; tạm. Sự kiện n&agrave;y t&aacute;i diễn lần thứ hai, v&agrave; t&ocirc;i lại thực hiện như lần trước. Mặc d&ugrave; thế, sự kiện vẫn t&aacute;i diễn lần thứ ba, nhưng B&aacute;nh Th&aacute;nh đ&atilde; biến n&ecirc;n Ch&uacute;a Gi&ecirc;su sống động, Người n&oacute;i với t&ocirc;i, Cha sẽ kh&ocirc;ng ở lại đ&acirc;y nữa đ&acirc;u! Khi đ&oacute;, một t&igrave;nh y&ecirc;u m&atilde;nh liệt d&agrave;nh cho Ch&uacute;a Gi&ecirc;su b&ugrave;ng l&ecirc;n trong linh hồn t&ocirc;i. T&ocirc;i thưa Ch&uacute;a, &ldquo;C&ograve;n con, lạy Ch&uacute;a Gi&ecirc;su, con sẽ kh&ocirc;ng để Ch&uacute;a l&igrave;a khỏi nh&agrave; n&agrave;y.&rdquo; V&agrave; một lần nữa, Ch&uacute;a Gi&ecirc;su biến đi trong khi B&aacute;nh Th&aacute;nh lưu lại trong tay t&ocirc;i. T&ocirc;i lại đặt B&aacute;nh Th&aacute;nh v&agrave;o ch&eacute;n th&aacute;nh v&agrave; kh&oacute;a lại trong nh&agrave; tạm. Ch&uacute;a Gi&ecirc;su đ&atilde; ở lại với ch&uacute;ng t&ocirc;i. T&ocirc;i phải l&agrave;m ba ng&agrave;y chầu k&iacute;nh để đền tạ Ch&uacute;a. </span></span></p><p style="margin-bottom: 13px; text-align: justify; text-align: justify;"><span style="font-size: 11pt;"><span style="font-size: 16.0pt;">45 Một lần kia, Ch&uacute;a Gi&ecirc;su ph&aacute;n bảo t&ocirc;i, Con h&atilde;y thưa với Mẹ Tổng Quyền [Michael] rằng trong nh&agrave; n&agrave;y... c&oacute; tội như thế như thế đang xảy ra... l&agrave;m đau l&ograve;ng v&agrave; x&uacute;c phạm đến Cha hết sức. T&ocirc;i đ&atilde; kh&ocirc;ng tr&igrave;nh b&agrave;y điều ấy ngay với Mẹ Bề Tr&ecirc;n, nhưng v&igrave; Ch&uacute;a bắt t&ocirc;i phải chịu sự bồn chồn, kh&ocirc;ng cho t&ocirc;i tr&igrave; ho&atilde;n th&ecirc;m một ph&uacute;t gi&acirc;y, n&ecirc;n t&ocirc;i liền viết thư cho Mẹ Tổng Quyền, v&agrave; sự b&igrave;nh an trở lại với linh hồn t&ocirc;i. </span></span></p><p style="margin-bottom: 13px; text-align: justify; text-align: justify;"><span style="font-size: 11pt;"><span style="font-size: 16.0pt;">46 T&ocirc;i thường cảm nhận cuộc Thương Kh&oacute; của Ch&uacute;a Gi&ecirc;su trong th&acirc;n x&aacute;c t&ocirc;i, mặc d&ugrave; người kh&aacute;c kh&ocirc;ng nhận ra được điều n&agrave;y, v&agrave; t&ocirc;i vui mừng v&igrave; Ch&uacute;a Gi&ecirc;su đ&atilde; muốn như vậy. Nhưng điều n&agrave;y chỉ k&eacute;o d&agrave;i trong một thời gian ngắn. Những đau khổ n&agrave;y l&agrave;m b&ugrave;ng l&ecirc;n nơi linh hồn t&ocirc;i một t&igrave;nh y&ecirc;u đối với Thi&ecirc;n Ch&uacute;a v&agrave; c&aacute;c linh hồn bất tử. T&igrave;nh y&ecirc;u chịu được mọi sự, t&igrave;nh y&ecirc;u mạnh hơn sự chết, t&igrave;nh y&ecirc;u kh&ocirc;ng sợ h&atilde;i g&igrave; cả... </span></span></p><p style="margin-bottom: 13px; text-align: justify; text-align: justify;"><span style="font-size: 11pt;"><span style="font-size: 16.0pt;">(18) + Ng&agrave;y 22 th&aacute;ng 2 năm 1931</span></span></p><p style="margin-bottom: 13px; text-align: justify; text-align: justify;"><span style="font-size: 11pt;"><span style="font-size: 16.0pt;">47 V&agrave;o buổi tối, l&uacute;c đang ở trong ph&ograve;ng, t&ocirc;i được nh&igrave;n thấy Ch&uacute;a Gi&ecirc;su trong y phục m&agrave;u trắng. Một tay Người giơ l&ecirc;n trong tư thế ban ph&eacute;p l&agrave;nh, tay kia chạm v&agrave;o ngực &aacute;o. Từ ph&iacute;a dưới trang phục, hơi chếch một b&ecirc;n ngực, ph&aacute;t ra hai luồng s&aacute;ng lớn, một m&agrave;u đỏ, v&agrave; một m&agrave;u xanh nhạt. </span></span></p><p style="margin-bottom: 13px; text-align: justify; text-align: justify;"><span style="font-size: 11pt;"><span style="font-size: 16.0pt;">Trong thinh lặng, t&ocirc;i chăm ch&uacute; chi&ecirc;m ngắm Ch&uacute;a; linh hồn t&ocirc;i b&agrave;ng ho&agrave;ng trong niềm k&iacute;nh sợ, nhưng cũng dạt d&agrave;o hoan lạc. Sau một l&uacute;c, Ch&uacute;a Gi&ecirc;su ph&aacute;n bảo t&ocirc;i, H&atilde;y vẽ một bức h&igrave;nh theo như mẫu con nh&igrave;n thấy, với h&agrave;ng chữ: Lạy Ch&uacute;a Gi&ecirc;su, con t&iacute;n th&aacute;c nơi Ch&uacute;a. Cha ước mong bức h&igrave;nh n&agrave;y được t&ocirc;n k&iacute;nh, trước l&agrave; trong nh&agrave; nguyện của c&aacute;c con v&agrave; [sau đ&oacute; l&agrave;] khắp thế giới. </span></span></p><p style="margin-bottom: 13px; text-align: justify; text-align: justify;"><span style="font-size: 11pt;"><span style="font-size: 16.0pt;">48 Cha hứa rằng linh hồn n&agrave;o t&ocirc;n k&iacute;nh bức h&igrave;nh n&agrave;y sẽ kh&ocirc;ng bị hư mất. Cha cũng hứa cho họ vinh thắng những kẻ th&ugrave; ngay tr&ecirc;n thế gian n&agrave;y, nhất l&agrave; trong giờ l&acirc;m tử. Ch&iacute;nh Cha sẽ bảo vệ họ như vinh quang ri&ecirc;ng của Cha. </span></span></p><p style="margin-bottom: 13px; text-align: justify; text-align: justify;"><span style="font-size: 11pt;"><span style="font-size: 16.0pt;">49 Khi tr&igrave;nh b&agrave;y điều n&agrave;y với cha giải tội,29 t&ocirc;i được trả lời rằng: &ldquo;Điều ấy chỉ về linh hồn chị. Chắc chắn chị h&atilde;y vẽ h&igrave;nh ảnh Ch&uacute;a v&agrave;o linh hồn chị.&rdquo; V&agrave; khi ra khỏi t&ograve;a giải tội, t&ocirc;i lại được nghe những lời sau đ&acirc;y: H&igrave;nh ảnh của Cha đ&atilde; c&oacute; trong linh hồn con rồi. Cha ước ao c&oacute; một lễ k&iacute;nh thờ L&ograve;ng Thương X&oacute;t của Cha. Cha muốn bức h&igrave;nh n&agrave;y, bức h&igrave;nh được con vẽ bằng một c&acirc;y cọ, sẽ được l&agrave;m ph&eacute;p trọng thể v&agrave;o Ch&uacute;a Nhật đầu ti&ecirc;n sau lễ Phục Sinh; Ch&uacute;a Nhật đ&oacute; sẽ l&agrave; ng&agrave;y lễ k&iacute;nh L&ograve;ng Thương X&oacute;t của Cha. </span></span></p><p style="margin-bottom: 13px; text-align: justify; text-align: justify;"><span style="font-size: 11pt;"><span style="font-size: 16.0pt;">50 + Cha ước mong c&aacute;c linh mục h&atilde;y rao giảng về l&ograve;ng thương x&oacute;t kh&ocirc;n lường của Cha cho c&aacute;c tội nh&acirc;n. Đừng để họ sợ h&atilde;i kh&ocirc;ng d&aacute;m đến gần b&ecirc;n Cha. Những ngọn lửa thương x&oacute;t đang bừng ch&aacute;y trong Cha &ndash; k&ecirc;u g&agrave;o đ&ograve;i được phung ph&aacute;t; Cha muốn tr&agrave;o đổ cho c&aacute;c linh hồn n&agrave;y. Ch&uacute;a Gi&ecirc;su than thở với t&ocirc;i, Sự ho&agrave;i nghi của c&aacute;c linh hồn đang x&eacute; n&aacute;t l&ograve;ng Cha. Sự ho&agrave;i nghi của một linh hồn ưu tuyển c&ograve;n l&agrave;m Cha đau đớn hơn nữa; mặc d&ugrave; Cha d&agrave;nh cho họ một t&igrave;nh y&ecirc;u v&ocirc; hạn, nhưng họ vẫn kh&ocirc;ng t&iacute;n th&aacute;c v&agrave;o Cha. Thậm ch&iacute; c&aacute;i chết của Cha m&agrave; vẫn kh&ocirc;ng đủ với họ. Khốn cho linh hồn n&agrave;o lạm dụng những &acirc;n sủng n&agrave;y. </span></span></p><p style="margin-bottom: 13px; text-align: justify; text-align: justify;"><span style="font-size: 11pt;"><span style="font-size: 16.0pt;">51 (19) Khi t&ocirc;i thưa với Mẹ Bề Tr&ecirc;n [Rose,30 cho Mẹ biết] Ch&uacute;a đ&atilde; y&ecirc;u cầu t&ocirc;i điều ấy, Mẹ trả lời chắc Ch&uacute;a Gi&ecirc;su sẽ cho một dấu chỉ để ch&uacute;ng t&ocirc;i c&oacute; thể nhận ra Người r&otilde; r&agrave;ng hơn. Khi t&ocirc;i xin Ch&uacute;a Gi&ecirc;su một dấu chỉ minh chứng &ldquo;Ch&uacute;a thực sự l&agrave; Ch&uacute;a, l&agrave; Thi&ecirc;n Ch&uacute;a của con, v&agrave; y&ecirc;u cầu ấy ph&aacute;t xuất từ Ch&uacute;a.&rdquo; Trong l&ograve;ng t&ocirc;i đ&atilde; nghe được lời n&agrave;y, Cha sẽ l&agrave;m s&aacute;ng tỏ tất cả điều n&agrave;y với Bề Tr&ecirc;n của con bằng c&aacute;c &acirc;n sủng Cha sẽ ban qua bức h&igrave;nh n&agrave;y. </span></span></p><p style="margin-bottom: 13px; text-align: justify; text-align: justify;"><span style="font-size: 11pt;"><span style="font-size: 16.0pt;">52 Khi t&ocirc;i cố trốn tr&aacute;nh những soi động trong l&ograve;ng, Ch&uacute;a ph&aacute;n với t&ocirc;i rằng trong ng&agrave;y ph&aacute;n x&eacute;t, Người sẽ bắt t&ocirc;i trả lẽ về một số rất đ&ocirc;ng c&aacute;c linh hồn. </span></span></p><p style="margin-bottom: 13px; text-align: justify; text-align: justify;"><span style="font-size: 11pt;"><span style="font-size: 16.0pt;">Một lần kia, qu&aacute; kiệt sức v&igrave; mu&ocirc;n v&agrave;n kh&oacute; khăn ập xuống tr&ecirc;n m&igrave;nh t&ocirc;i v&igrave; những điều Ch&uacute;a Gi&ecirc;su đ&atilde; ph&aacute;n dạy v&agrave; đ&atilde; truyền vẽ bức h&igrave;nh, t&ocirc;i quyết định đến với cha Andrasz 31 trước ng&agrave;y vĩnh thệ, xin ng&agrave;i chước cho t&ocirc;i tất cả những soi động nội t&acirc;m v&agrave; tr&aacute;ch nhiệm về bức h&igrave;nh. Sau khi nghe t&ocirc;i tr&igrave;nh b&agrave;y, cha Andrasz trả lời: &ldquo;N&agrave;y chị, t&ocirc;i chẳng miễn cho chị một điều n&agrave;o cả; chị kh&ocirc;ng c&oacute; quyền trốn tr&aacute;nh những soi động ấy, nhưng phải tuyệt đối &ndash; t&ocirc;i n&oacute;i đ&acirc;y, tuyệt đối &ndash; phải thưa lại những điều ấy cho cha giải tội của chị; nếu kh&ocirc;ng, chị sẽ bị lầm lạc, bất kể những ơn trọng đại chị đang được l&atilde;nh nhận từ Thi&ecirc;n Ch&uacute;a. </span></span></p><p style="margin-bottom: 13px; text-align: justify; text-align: justify;"><span style="font-size: 11pt;"><span style="font-size: 16.0pt;">53 B&acirc;y giờ chị đến c&aacute;o m&igrave;nh với t&ocirc;i, nhưng phải biết rằng chị cần phải c&oacute; một cha giải tội thường xuy&ecirc;n; tức l&agrave; một cha linh hướng.&rdquo; T&ocirc;i hết sức xao xuyến v&igrave; điều n&agrave;y, tưởng rằng sẽ được giải tho&aacute;t khỏi mọi sự, n&agrave;o ngờ lại đảo lộn tất cả &ndash; một lệnh truyền r&otilde; rệt bắt phải tu&acirc;n theo những y&ecirc;u s&aacute;ch của Ch&uacute;a Gi&ecirc;su. V&agrave; giờ đ&acirc;y lại th&ecirc;m một cực h&igrave;nh mới, đ&oacute; l&agrave; t&ocirc;i chưa c&oacute; cha giải tội thường xuy&ecirc;n. Mặc d&ugrave; vẫn c&aacute;o m&igrave;nh với vị linh mục ấy trong một thời gian, nhưng t&ocirc;i kh&ocirc;ng thể thổ lộ với ng&agrave;i về những &acirc;n sủng của linh hồn t&ocirc;i, v&agrave; điều n&agrave;y l&agrave;m t&ocirc;i khổ t&acirc;m kh&ocirc;ng sao tả xiết. V&igrave; thế t&ocirc;i n&agrave;i xin Ch&uacute;a Gi&ecirc;su h&atilde;y trao những &acirc;n sủng n&agrave;y cho một linh hồn n&agrave;o kh&aacute;c, bởi v&igrave; t&ocirc;i kh&ocirc;ng biết lợi dụng, v&agrave; như thế l&agrave; phung ph&iacute; đi. &ldquo;Lạy Ch&uacute;a Gi&ecirc;su, xin dủ l&ograve;ng thương; xin đừng trao ph&oacute; những điều cao trọng thế n&agrave;y cho con, như Ch&uacute;a thấy, con chỉ l&agrave; một hạt bụi ho&agrave;n to&agrave;n bất xứng.&rdquo; </span></span></p><p style="margin-bottom: 13px; text-align: justify; text-align: justify;"><span style="font-size: 11pt;"><span style="font-size: 16.0pt;">Nhưng l&ograve;ng nh&acirc;n l&agrave;nh của Ch&uacute;a Gi&ecirc;su thật v&ocirc; c&ugrave;ng; Người đ&atilde; hứa ban một trợ lực hữu h&igrave;nh cho t&ocirc;i ngay ở đời n&agrave;y, v&agrave; sau đ&oacute; một thời gian ngắn, t&ocirc;i đ&atilde; nhận được ơn ấy tại Vilnius, (20) qua cha Sopocko. Nhờ một thị kiến nội t&acirc;m, t&ocirc;i đ&atilde; biết ng&agrave;i trước khi đến Vilnius. Một ng&agrave;y nọ, t&ocirc;i nh&igrave;n thấy ng&agrave;i trong nh&agrave; nguyện của ch&uacute;ng t&ocirc;i ở giữa b&agrave;n thờ v&agrave; t&ograve;a giải tội, v&agrave; bỗng nhi&ecirc;n t&ocirc;i được nghe một tiếng n&oacute;i trong t&acirc;m hồn, Đ&acirc;y l&agrave; sự trợ lực hữu h&igrave;nh cho con tr&ecirc;n trần gian. Ng&agrave;i sẽ gi&uacute;p con thực thi th&aacute;nh &yacute; Cha tr&ecirc;n trần gian. </span></span></p><p style="margin-bottom: 13px; text-align: justify; text-align: justify;"><span style="font-size: 11pt;"><span style="font-size: 16.0pt;">54 + Một ng&agrave;y nọ, mệt nho&agrave;i v&igrave; mọi thứ bấp b&ecirc;nh n&agrave;y, t&ocirc;i n&agrave;i xin Ch&uacute;a Gi&ecirc;su, &ldquo;Lạy Ch&uacute;a Gi&ecirc;su, Ch&uacute;a l&agrave; Thi&ecirc;n Ch&uacute;a của con hay l&agrave; một &ocirc;ng kẹ n&agrave;o vậy? Bởi v&igrave; c&aacute;c bề tr&ecirc;n của con bảo rằng c&oacute; rất nhiều thứ ảo tưởng v&agrave; ma quỉ. Nếu Ch&uacute;a l&agrave; Thi&ecirc;n Ch&uacute;a của con, con khẩn n&agrave;i Ch&uacute;a ch&uacute;c l&agrave;nh cho con.&rdquo; Khi ấy, Ch&uacute;a Gi&ecirc;su giơ rộng tay ban ph&eacute;p l&agrave;nh tr&ecirc;n t&ocirc;i, v&agrave; t&ocirc;i cũng l&agrave;m dấu th&aacute;nh gi&aacute;. Khi t&ocirc;i xin Ch&uacute;a Gi&ecirc;su tha lỗi về lời chất vấn, Ch&uacute;a cho biết t&ocirc;i kh&ocirc;ng l&agrave;m phật &yacute; Người v&igrave; c&acirc;u hỏi ấy, v&agrave; niềm tin tưởng của t&ocirc;i đ&atilde; l&agrave;m thỏa l&ograve;ng Người rất nhiều. </span></span></p>]]></description>
	<dc:creator>Chuỗi Mân Côi</dc:creator>
</item>

</channel>
</rss>