<?xml version='1.0'?><rss version="2.0" xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/" xmlns:georss="http://www.georss.org/georss" xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"  xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/">
<channel>
	<title><![CDATA[Chuỗi Mân Côi - Rozenkrans - Rosary - Rosario - Chapelet: Nhật ký lòng chúa thương xót tập 1, đoạn(11-24) ]]></title>
	<link>https://draft.chuoimancoi.org/pages/view/1055/nhat-ky-long-chua-thuong-xot-tap-1-doan11-24</link>
	<atom:link href="https://draft.chuoimancoi.org/pages/view/1055/nhat-ky-long-chua-thuong-xot-tap-1-doan11-24" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<description><![CDATA[]]></description>
	
	<item>
	<guid isPermaLink="true">https://draft.chuoimancoi.org/pages/view/1055/nhat-ky-long-chua-thuong-xot-tap-1-doan11-24</guid>
	<pubDate>Sat, 10 Sep 2022 15:54:56 +0200</pubDate>
	<link>https://draft.chuoimancoi.org/pages/view/1055/nhat-ky-long-chua-thuong-xot-tap-1-doan11-24</link>
	<title><![CDATA[Nhật ký lòng chúa thương xót tập 1, đoạn(11-24) ]]></title>
	<description><![CDATA[<p style="margin-bottom: 13px; text-align: justify; text-align: justify;"><span style="font-size: 11pt;"><span style="font-size: 16.0pt;">11 Khi bước xuống xe lửa v&agrave; thấy mạnh ai đi đường nấy, t&ocirc;i b&agrave;ng ho&agrave;ng hoảng sợ. T&ocirc;i sẽ l&agrave;m g&igrave; đ&acirc;y? Phải hướng về ai đ&acirc;y trong khi kh&ocirc;ng quen biết một ai? Thế l&agrave; t&ocirc;i cầu với Mẹ Thi&ecirc;n Ch&uacute;a, &ldquo;Lạy Mẹ Maria, xin d&igrave;u dắt, xin hướng dẫn con.&rdquo; Lập tức trong l&ograve;ng t&ocirc;i nghe được những lời bảo t&ocirc;i rời bỏ th&agrave;nh phố v&agrave; đến một l&agrave;ng l&acirc;n cận, ở đ&oacute;, t&ocirc;i sẽ t&igrave;m được một chỗ trọ an to&agrave;n qua đ&ecirc;m. T&ocirc;i đ&atilde; l&agrave;m theo, v&agrave; quả thực mọi sự xảy ra đ&uacute;ng như lời Mẹ Thi&ecirc;n Ch&uacute;a đ&atilde; dạy t&ocirc;i. </span></span></p><p style="margin-bottom: 13px; text-align: justify; text-align: justify;"><span style="font-size: 11pt;"><span style="font-size: 16.0pt;">12 S&aacute;ng sớm h&ocirc;m sau, t&ocirc;i trở lại th&agrave;nh phố v&agrave; gh&eacute; v&agrave;o nh&agrave; thờ đầu ti&ecirc;n t&ocirc;i gặp được [nh&agrave; thờ th&aacute;nh Giac&ocirc;b&ecirc; tr&ecirc;n đường Grojecka tại Ochota, ngoại &ocirc; của th&agrave;nh phố Warsaw]. Ở đ&oacute;, t&ocirc;i bắt đầu cầu nguyện để được biết th&aacute;nh &yacute; Ch&uacute;a r&otilde; hơn. C&aacute;c th&aacute;nh lễ được cử h&agrave;nh li&ecirc;n tiếp. Trong một th&aacute;nh lễ, t&ocirc;i đ&atilde; được nghe lời n&agrave;y: Con h&atilde;y đến gặp vị linh mục ấy [cha James Dabrowski, cha sở gi&aacute;o xứ th&aacute;nh Giac&ocirc;b&ecirc;] v&agrave; cho ng&agrave;i biết tất cả; ng&agrave;i sẽ dạy con phải l&agrave;m g&igrave; tiếp theo. Sau th&aacute;nh lễ, t&ocirc;i l&ecirc;n ph&ograve;ng &aacute;o (5) v&agrave; kể cho vị linh mục tất cả những g&igrave; đang diễn ra trong linh hồn, v&agrave; xin ng&agrave;i cho biết n&ecirc;n d&acirc;ng m&igrave;nh ở đ&acirc;u, trong d&ograve;ng tu n&agrave;o. </span></span></p><p style="margin-bottom: 13px; text-align: justify; text-align: justify;"><span style="font-size: 11pt;"><span style="font-size: 16.0pt;">13 L&uacute;c đầu, vị linh mục cảm thấy ngạc nhi&ecirc;n, nhưng ng&agrave;i dạy t&ocirc;i h&atilde;y mạnh mẽ tin tưởng rằng Thi&ecirc;n Ch&uacute;a sẽ lo liệu cho tương lai cho t&ocirc;i. Ng&agrave;i n&oacute;i, &ldquo;B&acirc;y giờ, cha sẽ gửi con đến trọ với một b&agrave; đạo đức [Aldona Lipszycowa 4], v&agrave; con h&atilde;y ở lại đ&oacute; cho đến khi v&agrave;o tu viện.&rdquo; Khi t&ocirc;i đến gặp người phụ nữ ấy, b&agrave; đ&atilde; tiếp đ&oacute;n t&ocirc;i rất nồng hậu. Trong thời gian ngụ tại nh&agrave; b&agrave;, t&ocirc;i để &yacute; t&igrave;m một tu viện, nhưng g&otilde; cửa tu viện n&agrave;o cũng bị từ chối. Nỗi buồn nặng trĩu t&acirc;m hồn, t&ocirc;i thưa với Ch&uacute;a Gi&ecirc;su, &ldquo;Lạy Ch&uacute;a, xin gi&uacute;p con; xin đừng bỏ con lẻ loi.&rdquo; Cuối c&ugrave;ng, t&ocirc;i đ&atilde; g&otilde; cửa nh&agrave; d&ograve;ng của ch&uacute;ng t&ocirc;i.5</span></span></p><p style="margin-bottom: 13px; text-align: justify; text-align: justify;"><span style="font-size: 11pt;"><span style="font-size: 16.0pt;">14 Khi Mẹ Bề Tr&ecirc;n, tức l&agrave; Mẹ Tổng Quyền Michael 6 hiện nay ra gặp t&ocirc;i, sau một l&uacute;c n&oacute;i chuyện, Mẹ đ&atilde; bảo t&ocirc;i đến gặp Chủ Nh&acirc;n nh&agrave; d&ograve;ng v&agrave; hỏi xem Người c&oacute; nhận t&ocirc;i kh&ocirc;ng. T&ocirc;i hiểu ngay sẽ phải xin điều ấy với Ch&uacute;a Gi&ecirc;su. Hết sức vui mừng, t&ocirc;i l&ecirc;n nh&agrave; nguyện v&agrave; xin Ch&uacute;a Gi&ecirc;su, &ldquo;Thưa Chủ Nh&acirc;n của nh&agrave; n&agrave;y, Ch&uacute;a c&oacute; nhận con kh&ocirc;ng?&rdquo; Một nữ tu ở đ&acirc;y đ&atilde; dạy con phải thưa với Ch&uacute;a như vậy.&rdquo; Tức th&igrave; t&ocirc;i nghe được lời n&agrave;y: Cha nhận; con ở trong Tr&aacute;i Tim Cha. Khi t&ocirc;i ra khỏi nh&agrave; nguyện, Mẹ Bề Tr&ecirc;n liền hỏi, &ldquo;A, Ch&uacute;a đ&atilde; nhận rồi phải kh&ocirc;ng?&rdquo; T&ocirc;i thưa, &ldquo;V&acirc;ng ạ.&rdquo; [Mẹ n&oacute;i,] &ldquo;Nếu Ch&uacute;a đ&atilde; nhận th&igrave; t&ocirc;i cũng nhận.&rdquo; </span></span></p><p style="margin-bottom: 13px; text-align: justify; text-align: justify;"><span style="font-size: 11pt;"><span style="font-size: 16.0pt;">15 T&ocirc;i đ&atilde; được nhận v&agrave;o d&ograve;ng như thế. Tuy nhi&ecirc;n, v&igrave; nhiều l&yacute; do, t&ocirc;i vẫn phải sống ngo&agrave;i thế gian hơn một năm nữa với người phụ nữ đạo đức [Aldona Lipszycowa], nhưng kh&ocirc;ng trở về qu&ecirc; nh&agrave;. </span></span></p><p style="margin-bottom: 13px; text-align: justify; text-align: justify;"><span style="font-size: 11pt;"><span style="font-size: 16.0pt;">Hồi đ&oacute;, t&ocirc;i phải đương đầu với nhiều kh&oacute; khăn, nhưng Thi&ecirc;n Ch&uacute;a đ&atilde; ban tr&agrave;n đầy &acirc;n sủng của Người cho t&ocirc;i. Một niềm khao kh&aacute;t Thi&ecirc;n Ch&uacute;a ng&agrave;y c&agrave;ng thấm th&iacute;a trong t&ocirc;i. Người phụ nữ ấy tuy đạo đức, nhưng kh&ocirc;ng hiểu được hạnh ph&uacute;c của đời tu tr&igrave;, n&ecirc;n b&agrave; đ&atilde; theo l&ograve;ng tốt m&agrave; sắp đặt những chương tr&igrave;nh cho cuộc đời t&ocirc;i. Tuy nhi&ecirc;n, t&ocirc;i cảm thấy t&ocirc;i c&oacute; một t&acirc;m hồn lớn lao, kh&ocirc;ng g&igrave; c&oacute; thể lấp đầy. V&agrave; v&igrave; thế, t&ocirc;i đ&atilde; d&agrave;nh trọn vẹn niềm khao kh&aacute;t của m&igrave;nh cho Thi&ecirc;n Ch&uacute;a. </span></span></p><p style="margin-bottom: 13px; text-align: justify; text-align: justify;"><span style="font-size: 11pt;"><span style="font-size: 16.0pt;">16 Trong thời gian tuần b&aacute;t nhật trước lễ k&iacute;nh M&igrave;nh M&aacute;u Ch&uacute;a Kit&ocirc; [ng&agrave;y 25 th&aacute;ng 6 năm 1925], Thi&ecirc;n Ch&uacute;a đ&atilde; ban tr&agrave;n đầy &aacute;nh s&aacute;ng cho linh hồn t&ocirc;i hiểu biết s&acirc;u xa rằng Người l&agrave; Đấng To&agrave;n Thiện To&agrave;n Mỹ. T&ocirc;i đ&atilde; hiểu Thi&ecirc;n Ch&uacute;a y&ecirc;u thương t&ocirc;i l&agrave; dường n&agrave;o. T&igrave;nh y&ecirc;u Người d&agrave;nh cho t&ocirc;i l&agrave; t&igrave;nh y&ecirc;u mu&ocirc;n thuở. L&uacute;c ấy l&agrave; giờ kinh Chiều, với những lời kinh đơn sơ tr&agrave;o d&acirc;ng tự đ&aacute;y l&ograve;ng, t&ocirc;i đ&atilde; tuy&ecirc;n khấn với Ch&uacute;a (6) giữ đức khiết tịnh trọn đời. Từ gi&acirc;y ph&uacute;t ấy, t&ocirc;i cảm thấy một t&igrave;nh th&acirc;n nồng n&agrave;n với Ch&uacute;a, Đấng T&igrave;nh Qu&acirc;n của t&ocirc;i. Cũng từ l&uacute;c ấy, t&ocirc;i lập một gian ph&ograve;ng nhỏ trong t&acirc;m hồn, để ở đ&oacute;, l&uacute;c n&agrave;o t&ocirc;i cũng c&oacute; thể t&igrave;nh tự với Ch&uacute;a Gi&ecirc;su. </span></span></p><p style="margin-bottom: 13px; text-align: justify; text-align: justify;"><span style="font-size: 11pt;"><span style="font-size: 16.0pt;">17 Cuối c&ugrave;ng, c&aacute;nh cửa tu viện cũng mở ra đ&oacute;n nhận t&ocirc;i &ndash; h&ocirc;m ấy l&agrave; ng&agrave;y mồng 1 th&aacute;ng 8 [năm 1925], v&agrave;o chiều tối, vọng lễ Nữ Vương c&aacute;c thi&ecirc;n thần. T&ocirc;i cảm thấy hạnh ph&uacute;c tr&agrave;o tr&agrave;n; l&uacute;c ấy, dường như t&ocirc;i đ&atilde; bước v&agrave;o cuộc sống thi&ecirc;n đ&agrave;ng. Một lời kinh đ&atilde; tr&agrave;o d&acirc;ng từ t&acirc;m hồn t&ocirc;i, một lời kinh tạ ơn. </span></span></p><p style="margin-bottom: 13px; text-align: justify; text-align: justify;"><span style="font-size: 11pt;"><span style="font-size: 16.0pt;">18 Tuy nhi&ecirc;n, ba tuần lễ sau đ&oacute;, t&ocirc;i nhận ra ở đ&acirc;y d&agrave;nh qu&aacute; &iacute;t thời giờ cho việc cầu nguyện, v&agrave; c&oacute; nhiều điều rỉ r&oacute;n với linh hồn t&ocirc;i n&ecirc;n v&agrave;o một cộng đo&agrave;n tu tr&igrave; ngặt ph&eacute;p hơn. &Yacute; tưởng n&agrave;y b&aacute;m riết linh hồn t&ocirc;i, nhưng th&aacute;nh &yacute; Ch&uacute;a kh&ocirc;ng c&oacute; trong đ&oacute;. Tuy vậy, &yacute; tưởng ấy, đ&uacute;ng hơn l&agrave; cơn c&aacute;m dỗ ấy, ng&agrave;y c&agrave;ng m&atilde;nh liệt đến độ t&ocirc;i đ&atilde; quyết định một ng&agrave;y sẽ thưa với Mẹ Bề Tr&ecirc;n về việc ra đi, dứt kho&aacute;t rời bỏ [tu viện]. Nhưng Thi&ecirc;n Ch&uacute;a đ&atilde; an b&agrave;i c&aacute;c ho&agrave;n cảnh khiến t&ocirc;i kh&ocirc;ng sao gặp được Mẹ Bề Tr&ecirc;n Michael. Trước l&uacute;c đi ngủ, t&ocirc;i gh&eacute; v&agrave;o nh&agrave; nguyện nhỏ 7 v&agrave; xin Ch&uacute;a Gi&ecirc;su soi s&aacute;ng trong vấn đề n&agrave;y. Nhưng t&ocirc;i kh&ocirc;ng nhận được g&igrave; trong linh hồn, ngoại trừ một sự day dứt kỳ lạ kh&ocirc;ng sao hiểu nổi. Nhưng bất chấp tất cả, t&ocirc;i quyết định ngay sau th&aacute;nh lễ s&aacute;ng h&ocirc;m sau sẽ xin gặp Mẹ Bề Tr&ecirc;n để thưa về quyết định của t&ocirc;i. </span></span></p><p style="margin-bottom: 13px; text-align: justify; text-align: justify;"><span style="font-size: 11pt;"><span style="font-size: 16.0pt;">19 T&ocirc;i trở về ph&ograve;ng ri&ecirc;ng. C&aacute;c chị em đ&atilde; đi ngủ cả &ndash; đ&egrave;n đ&atilde; tắt hết. T&ocirc;i v&agrave;o ph&ograve;ng, l&ograve;ng đầy những trằn trọc băn khoăn; kh&ocirc;ng biết phải l&agrave;m g&igrave; b&acirc;y giờ. T&ocirc;i vật m&igrave;nh xuống đất v&agrave; cất lời tha thiết cầu nguyện để t&igrave;m biết th&aacute;nh &yacute; Ch&uacute;a. Một sự vắng lặng bao tr&ugrave;m khắp nơi, như thể trong nh&agrave; tạm. Tất cả chị em đang ngon giấc như những b&aacute;nh th&aacute;nh được xếp trong ch&eacute;n th&aacute;nh của Ch&uacute;a Gi&ecirc;su. Ri&ecirc;ng từ gian ph&ograve;ng của t&ocirc;i, Thi&ecirc;n Ch&uacute;a c&oacute; thể nghe thấy tiếng thở than của một linh hồn. T&ocirc;i kh&ocirc;ng biết c&oacute; được cầu nguyện trong ph&ograve;ng sau ch&iacute;n giờ m&agrave; kh&ocirc;ng cần ph&eacute;p hay kh&ocirc;ng.8</span></span></p><p style="margin-bottom: 13px; text-align: justify; text-align: justify;"><span style="font-size: 11pt;"><span style="font-size: 16.0pt;">Một l&aacute;t sau, &aacute;nh s&aacute;ng tr&agrave;n ngập gian ph&ograve;ng, v&agrave; tr&ecirc;n bức m&agrave;n, t&ocirc;i nh&igrave;n thấy Th&aacute;nh Nhan u sầu của Ch&uacute;a Gi&ecirc;su. Tr&ecirc;n th&aacute;nh nhan Người c&ograve;n đ&oacute; những thương t&iacute;ch h&aacute; miệng, với những giọt nước mắt l&atilde; ch&atilde; rớt xuống tấm đệm tr&ecirc;n gường t&ocirc;i. Kh&ocirc;ng hiểu tất cả điều ấy c&oacute; &yacute; nghĩa g&igrave;, t&ocirc;i liền thưa với Ch&uacute;a Gi&ecirc;su, &ldquo;Lạy Ch&uacute;a Gi&ecirc;su, ai đ&atilde; l&agrave;m cho Ch&uacute;a đau đớn dường ấy?&rdquo; V&agrave; Ch&uacute;a Gi&ecirc;su n&oacute;i với t&ocirc;i, Ch&iacute;nh con g&acirc;y cho Cha nỗi đau đớn n&agrave;y nếu như con rời bỏ tu viện. Đ&acirc;y l&agrave; nơi Cha đ&atilde; gọi con, chứ kh&ocirc;ng phải một nơi n&agrave;o kh&aacute;c; v&agrave; Cha đ&atilde; dọn sẵn nhiều ơn th&aacute;nh cho con. T&ocirc;i n&agrave;i xin Ch&uacute;a Gi&ecirc;su tha thứ v&agrave; lập tức thay đổi quyết định của m&igrave;nh. (7) H&ocirc;m sau nhằm ng&agrave;y xưng tội. T&ocirc;i tr&igrave;nh b&agrave;y đầu đu&ocirc;i những g&igrave; đ&atilde; xảy ra trong linh hồn, v&agrave; cha giải tội đ&atilde; cho t&ocirc;i biết từ đ&acirc;y th&aacute;nh &yacute; Ch&uacute;a đ&atilde; r&otilde; r&agrave;ng: t&ocirc;i phải ở lại cộng đo&agrave;n n&agrave;y, v&agrave; thậm ch&iacute; kh&ocirc;ng được ph&eacute;p nghĩ đến một d&ograve;ng tu n&agrave;o kh&aacute;c. Kể từ đ&oacute;, l&uacute;c n&agrave;o t&ocirc;i cũng cảm thấy hạnh ph&uacute;c v&agrave; m&atilde;n nguyện. 20 Sau đ&oacute; một thời gian ngắn, t&ocirc;i ng&atilde; bệnh [do kiệt sức]. Mẹ Bề Tr&ecirc;n qu&iacute; y&ecirc;u đ&atilde; cho t&ocirc;i c&ugrave;ng hai chị kh&aacute;c đến Skolimow, một nơi kh&ocirc;ng xa Warsaw, để dưỡng sức. L&uacute;c ấy, t&ocirc;i hỏi Ch&uacute;a n&ecirc;n cầu nguyện cho ai kh&aacute;c nữa. Ch&uacute;a Gi&ecirc;su đ&aacute;p rằng tối h&ocirc;m sau Người sẽ tỏ cho t&ocirc;i biết. </span></span></p><p style="margin-bottom: 13px; text-align: justify; text-align: justify;"><span style="font-size: 11pt;"><span style="font-size: 16.0pt;">[Đ&ecirc;m h&ocirc;m sau] t&ocirc;i được thấy thi&ecirc;n thần Bản Mệnh v&agrave; ng&agrave;i ra lệnh cho t&ocirc;i đi theo. T&ocirc;i đang ở trong một nơi m&ugrave; mịt, đầy những lửa ch&aacute;y, trong đ&oacute; c&oacute; rất nhiều linh hồn đang quằn quại. C&aacute;c ng&agrave;i cầu nguyện sốt sắng, nhưng lại kh&ocirc;ng l&atilde;nh nhận được g&igrave;; chỉ ch&uacute;ng ta mới c&oacute; thể gi&uacute;p đỡ họ được. Những ngọn lửa đang thi&ecirc;u đốt c&aacute;c vị ấy kh&ocirc;ng chạm v&agrave;o t&ocirc;i ch&uacute;t n&agrave;o. T&ocirc;i hỏi c&aacute;c linh hồn ấy đau khổ n&agrave;o l&agrave;m c&aacute;c ng&agrave;i cay cực nhất. Họ đồng thanh đ&aacute;p cực h&igrave;nh kinh khiếp nhất của họ ch&iacute;nh l&agrave; nỗi khao kh&aacute;t Thi&ecirc;n Ch&uacute;a. T&ocirc;i cũng thấy Đức Mẹ xuống thăm c&aacute;c linh hồn trong luyện ngục. C&aacute;c linh hồn xưng tụng Mẹ l&agrave; &ldquo;Sao Biển.&rdquo; Mẹ mang theo sự dịu m&aacute;t cho c&aacute;c linh hồn. T&ocirc;i muốn n&oacute;i chuyện với c&aacute;c linh hồn th&ecirc;m một l&uacute;c nữa, nhưng thi&ecirc;n thần Bản Mệnh đ&atilde; vẫy t&ocirc;i về. Ch&uacute;ng t&ocirc;i ra khỏi ngục t&ugrave; đau đớn ấy. [T&ocirc;i nghe một tiếng n&oacute;i trong l&ograve;ng] L&ograve;ng nh&acirc;n l&agrave;nh của Cha kh&ocirc;ng muốn điều ấy, nhưng ph&eacute;p c&ocirc;ng b&igrave;nh đ&ograve;i phải như vậy. Kể từ đ&oacute;, t&ocirc;i kết hợp mật thiết hơn với c&aacute;c linh hồn đau khổ ấy. </span></span></p><p style="margin-bottom: 13px; text-align: justify; text-align: justify;"><span style="font-size: 11pt;"><span style="font-size: 16.0pt;">21 Cuối thời gian thỉnh viện [ng&agrave;y 29 th&aacute;ng 4 năm 1926] &ndash; c&aacute;c bề tr&ecirc;n [c&oacute; lẽ l&agrave; Mẹ Leonard v&agrave; Mẹ Jane 9] gửi t&ocirc;i đến tập viện tại Cracow. Một niềm vui m&ecirc;nh mang dạt d&agrave;o linh hồn t&ocirc;i. Khi ch&uacute;ng t&ocirc;i đến tập viện, chị ấy [Henry 10] đang hấp hối. Một v&agrave;i h&ocirc;m sau, chị hiện về [linh hồn, sau khi qua đời] v&agrave; bảo t&ocirc;i đến gặp Mẹ Gi&aacute;m Tập [Margaret 11] để nhờ Mẹ thỉnh cầu vị giải tội của chị l&agrave; cha Rospond 12 d&acirc;ng một th&aacute;nh lễ v&agrave; ba lời nguyện tắt để cầu cho chị. Ban đầu t&ocirc;i đồng &yacute;, nhưng h&ocirc;m sau, t&ocirc;i quyết định kh&ocirc;ng đến gặp Mẹ Gi&aacute;m Tập nữa bởi v&igrave; kh&ocirc;ng d&aacute;m chắc điều ấy l&agrave; thực tế (8) hoặc chỉ l&agrave; giấc mơ. V&agrave; v&igrave; thế, t&ocirc;i kh&ocirc;ng đi. Đ&ecirc;m h&ocirc;m sau, điều ấy lại xảy ra r&otilde; r&agrave;ng hơn; t&ocirc;i kh&ocirc;ng c&ograve;n nghi ngờ g&igrave; nữa. Tuy nhi&ecirc;n, đến s&aacute;ng, t&ocirc;i lại quyết định kh&ocirc;ng kể cho Mẹ Gi&aacute;m Tập, trừ phi t&ocirc;i được thấy chị [Henry] trong ng&agrave;y. Một lần nữa, t&ocirc;i lại gặp chị tại h&agrave;nh lang. Chị tr&aacute;ch t&ocirc;i đ&atilde; kh&ocirc;ng đi lập tức, v&agrave; một sự day dứt đay nghiến linh hồn t&ocirc;i. Thế l&agrave; t&ocirc;i liền đi gặp v&agrave; kể cho Mẹ Gi&aacute;m Tập tất cả những g&igrave; đ&atilde; xảy ra. Mẹ cho biết sẽ lưu t&acirc;m đến chuyện ấy. Tức khắc, niềm b&igrave;nh an d&agrave;o dạt linh hồn t&ocirc;i, v&agrave; đến ng&agrave;y thứ ba, chị ấy lại đến gặp t&ocirc;i v&agrave; n&oacute;i, &ldquo;Xin Ch&uacute;a trả c&ocirc;ng cho chị.&rdquo; </span></span></p><p style="margin-bottom: 13px; text-align: justify; text-align: justify;"><span style="font-size: 11pt;"><span style="font-size: 16.0pt;">22 Ng&agrave;y t&ocirc;i được mặc &aacute;o [d&ograve;ng],13 Thi&ecirc;n Ch&uacute;a đ&atilde; cho t&ocirc;i biết sẽ phải chịu nhiều đau khổ. T&ocirc;i thấy r&otilde; t&ocirc;i đang hiến th&acirc;n cho điều g&igrave;. T&ocirc;i đ&atilde; trải nghiệm một gi&acirc;y ph&uacute;t của nỗi đớn đau ấy. Nhưng l&uacute;c đ&oacute;, Thi&ecirc;n Ch&uacute;a lại tr&agrave;o đổ cho linh hồn t&ocirc;i những niềm ủi an v&ocirc; bờ. </span></span></p><p style="margin-bottom: 13px; text-align: justify; text-align: justify;"><span style="font-size: 11pt;"><span style="font-size: 16.0pt;">23 Gần hết năm đầu trong thời gian tập viện, b&oacute;ng tối đ&atilde; bắt đầu bao phủ linh hồn t&ocirc;i. T&ocirc;i kh&ocirc;ng c&ograve;n cảm thấy ủi an trong l&uacute;c cầu nguyện; v&agrave; phải hết sức cố gắng để nguyện gẫm; nỗi sợ h&atilde;i bắt đầu x&acirc;m chiếm t&ocirc;i. C&agrave;ng đi s&acirc;u v&agrave;o bản th&acirc;n, t&ocirc;i chỉ thấy to&agrave;n những khốn nạn th&ecirc; thảm. Nhưng t&ocirc;i cũng thấy r&otilde; r&agrave;ng sự th&aacute;nh thiện cao vời của Thi&ecirc;n Ch&uacute;a. T&ocirc;i kh&ocirc;ng d&aacute;m ngước mắt chi&ecirc;m ngắm Người, nhưng sấp m&igrave;nh tận c&aacute;t bụi dưới ch&acirc;n Người v&agrave; khẩn n&agrave;i l&ograve;ng thương x&oacute;t. Linh hồn t&ocirc;i sống trong t&igrave;nh trạng ấy gần s&aacute;u th&aacute;ng trời. Mẹ Gi&aacute;m Tập qu&iacute; y&ecirc;u của ch&uacute;ng t&ocirc;i [Mary Joseph 14] đ&atilde; đem đến cho t&ocirc;i sự can đảm trong những thời gian n&atilde;o nề ấy. Nhưng nỗi đau c&agrave;ng ng&agrave;y c&agrave;ng t&ecirc; t&aacute;i. </span></span></p><p style="margin-bottom: 13px; text-align: justify; text-align: justify;"><span style="font-size: 11pt;"><span style="font-size: 16.0pt;">Năm thứ hai trong thời gian tập viện của t&ocirc;i gần đến. Mỗi khi nghĩ đến việc tuy&ecirc;n giữ c&aacute;c lời khấn, linh hồn t&ocirc;i run gi&ugrave;ng. T&ocirc;i kh&ocirc;ng hiểu m&igrave;nh đang đọc g&igrave;; t&ocirc;i kh&ocirc;ng thể nguyện gẫm; dường như những kinh nguyện của t&ocirc;i kh&ocirc;ng l&agrave;m cho Ch&uacute;a thỏa l&ograve;ng. Việc l&atilde;nh thụ c&aacute;c nhiệm t&iacute;ch của t&ocirc;i h&igrave;nh như chỉ x&uacute;c phạm nhiều hơn đến Thi&ecirc;n Ch&uacute;a m&agrave; th&ocirc;i. Nhưng d&ugrave; vậy, cha giải tội [Theodore 15] vẫn kh&ocirc;ng cho t&ocirc;i bỏ rước lễ một lần n&agrave;o. Thi&ecirc;n Ch&uacute;a đang hoạt động một c&aacute;ch hết sức lạ kỳ trong linh hồn t&ocirc;i. T&ocirc;i kh&ocirc;ng hiểu g&igrave; về những điều cha giải tội chỉ dạy. Những ch&acirc;n l&yacute; đức tin giản đơn cũng trở n&ecirc;n kh&ocirc;ng sao hiểu nổi đối với t&ocirc;i. Linh hồn t&ocirc;i trong cảnh phiền muộn, kh&ocirc;ng t&igrave;m đ&acirc;u được niềm an ủi. (9) V&agrave; rồi đến t&igrave;nh trạng t&ocirc;i y&ecirc;n tr&iacute; m&igrave;nh đ&atilde; bị Thi&ecirc;n Ch&uacute;a ruồng bỏ. Tư tưởng khủng khiếp n&agrave;y xuy&ecirc;n thấu linh hồn t&ocirc;i; giữa cơn thống khổ ấy, linh hồn t&ocirc;i bắt đầu cảm nghiệm nỗi tang t&oacute;c sự chết. T&ocirc;i đ&atilde; muốn chết cho xong m&agrave; kh&ocirc;ng sao chết được. Một tư tưởng lởn vởn đến với t&ocirc;i: cố gắng tập t&agrave;nh c&aacute;c nh&acirc;n đức để l&agrave;m g&igrave;; tại sao lại phải khổ chế bản th&acirc;n trong khi mọi sự đều gớm ghiếc trước mặt Ch&uacute;a? Khi tr&igrave;nh b&agrave;y điều n&agrave;y với Mẹ Gi&aacute;m Tập, t&ocirc;i đ&atilde; được trả lời thế n&agrave;y, &ldquo;Chị y&ecirc;u qu&iacute;, chị h&atilde;y biết Thi&ecirc;n Ch&uacute;a đ&atilde; tuyển chọn chị để sống mật thiết với Người tr&ecirc;n thi&ecirc;n đ&agrave;ng. Chị h&atilde;y hết l&ograve;ng t&iacute;n th&aacute;c v&agrave;o Ch&uacute;a Gi&ecirc;su.&rdquo; </span></span></p><p style="margin-bottom: 13px; text-align: justify; text-align: justify;"><span style="font-size: 11pt;"><span style="font-size: 16.0pt;">Nghĩ đến việc bị Thi&ecirc;n Ch&uacute;a ruồng bỏ l&agrave; một cực h&igrave;nh thực sự kinh ho&agrave;ng đối với những người bị đọa phạt. T&ocirc;i chạy đến với c&aacute;c thương t&iacute;ch Ch&uacute;a Gi&ecirc;su v&agrave; lặp đi lặp lại những lời t&iacute;n th&aacute;c, nhưng những lời n&agrave;y đối với t&ocirc;i lại trở th&agrave;nh một cực h&igrave;nh phũ ph&agrave;ng hơn nữa. T&ocirc;i đến với Th&aacute;nh Thể v&agrave; ngỏ lời với Ch&uacute;a Gi&ecirc;su: &ldquo;Lạy Ch&uacute;a Gi&ecirc;su, Ch&uacute;a đ&atilde; ph&aacute;n rằng, người mẹ kh&ocirc;ng qu&ecirc;n được đứa con nhỏ của b&agrave;, Ch&uacute;a cũng kh&ocirc;ng bao giờ qu&ecirc;n thụ tạo của Ch&uacute;a, v&agrave; cho d&ugrave; người mẹ c&oacute; qu&ecirc;n con b&agrave; đi nữa, th&igrave; Ta, Thi&ecirc;n Ch&uacute;a, cũng kh&ocirc;ng bao giờ qu&ecirc;n được thụ tạo của Ta. ‟Lạy Ch&uacute;a Gi&ecirc;su, Ch&uacute;a c&oacute; nghe lời r&ecirc;n xiết của linh hồn con kh&ocirc;ng? Xin đo&aacute;i nghe những lời than van đớn đau của đứa con nhỏ của Ch&uacute;a. Lạy Ch&uacute;a, con t&iacute;n th&aacute;c nơi Ch&uacute;a bởi v&igrave; trời đất c&oacute; thể qua đi, nhưng lời Ch&uacute;a ph&aacute;n sẽ vững bền m&atilde;i m&atilde;i.&rdquo; Tuy vậy, t&ocirc;i vẫn kh&ocirc;ng t&igrave;m được một gi&acirc;y ph&uacute;t khu&acirc;y khỏa. </span></span></p><p style="margin-bottom: 13px; text-align: justify; text-align: justify;"><span style="font-size: 11pt;"><span style="font-size: 16.0pt;">24 Một ng&agrave;y kia, ngay khi vừa tỉnh giấc v&agrave; đang đặt m&igrave;nh trước sự hiện diện của Ch&uacute;a, t&ocirc;i bỗng bị đ&egrave; bẹp dưới nỗi &ecirc; chề. B&oacute;ng tối tr&agrave;n ngập linh hồn t&ocirc;i. T&ocirc;i đ&atilde; r&aacute;ng sức chiến đấu cho đến trưa. Đến chiều, những nỗi h&atilde;i h&ugrave;ng kinh ho&agrave;ng bắt đầu x&acirc;m chiếm t&ocirc;i; sức lực th&acirc;n x&aacute;c t&ocirc;i cũng bắt đầu l&igrave;a bỏ t&ocirc;i. T&ocirc;i đi nhanh về ph&ograve;ng, qu&igrave; gối trước tượng Chuộc Tội v&agrave; cất tiếng k&ecirc;u xin Ch&uacute;a thương x&oacute;t. Nhưng Ch&uacute;a Gi&ecirc;su kh&ocirc;ng đo&aacute;i ho&agrave;i đến những lời than kh&oacute;c của t&ocirc;i. T&ocirc;i cảm thấy sức lực đ&atilde; cạn kiệt ho&agrave;n to&agrave;n. T&ocirc;i sấp m&igrave;nh xuống đất, nỗi thất vọng tr&agrave;n ngập tất cả linh hồn t&ocirc;i. T&ocirc;i đ&atilde; chịu những cơn cực h&igrave;nh khủng khiếp kh&ocirc;ng kh&aacute;c g&igrave; những cực h&igrave;nh hỏa ngục. T&ocirc;i phải ở trong thảm trạng ấy suốt ba khắc đồng hồ. T&ocirc;i muốn đi gặp mẹ gi&aacute;m tập, nhưng qu&aacute; r&atilde; rời. T&ocirc;i muốn h&eacute;t l&ecirc;n nhưng kh&ocirc;ng sao th&agrave;nh tiếng. May mắn thay, một chị [tập sinh kh&aacute;c, chị Placida Putyra] đi v&agrave;o ph&ograve;ng của t&ocirc;i. Thấy t&ocirc;i trong t&igrave;nh trạng kỳ lạ ấy, chị lập tức cho Mẹ Gi&aacute;m Tập biết. V&agrave; Mẹ đến lập tức. Vừa bước v&agrave;o ph&ograve;ng t&ocirc;i, Mẹ đ&atilde; l&ecirc;n tiếng, &ldquo;Nh&acirc;n danh đức v&acirc;ng lời,16 chị h&atilde;y trỗi dậy khỏi mặt đất.&rdquo; Lập tức c&oacute; một năng lực n&acirc;ng t&ocirc;i dậy v&agrave; t&ocirc;i đứng s&aacute;t b&ecirc;n Mẹ Gi&aacute;m Tập. (10) Với những lời dịu d&agrave;ng, Mẹ bắt đầu giải th&iacute;ch cho t&ocirc;i đ&acirc;y l&agrave; một thử th&aacute;ch Ch&uacute;a gửi đến, Mẹ n&oacute;i, &ldquo;Chị h&atilde;y hết l&ograve;ng t&iacute;n th&aacute;c; Thi&ecirc;n Ch&uacute;a l&uacute;c n&agrave;o cũng l&agrave; Cha ch&uacute;ng ta, kể cả khi Người gửi thử th&aacute;ch đến cho ch&uacute;ng ta.&rdquo; </span></span></p><p style="margin-bottom: 13px; text-align: justify; text-align: justify;"><span style="font-size: 11pt;"><span style="font-size: 16.0pt;">Trở về với những nhiệm vụ của m&igrave;nh, t&ocirc;i như vừa ra khỏi phần mộ, c&aacute;c gi&aacute;c quan tr&agrave;n ngập những điều linh hồn t&ocirc;i đ&atilde; trải nghiệm. Trong giờ kinh Chiều, linh hồn t&ocirc;i bắt đầu quằn quại giữa tối tăm kinh khủng. T&ocirc;i thấy m&igrave;nh ở dưới quyền lực của Thi&ecirc;n Ch&uacute;a C&ocirc;ng Thẳng, c&ograve;n t&ocirc;i l&agrave; đối tượng cơn nghĩa nộ của Người. Trong những giờ ph&uacute;t kinh ho&agrave;ng ấy, t&ocirc;i đ&atilde; thưa l&ecirc;n c&ugrave;ng Thi&ecirc;n Ch&uacute;a, &ldquo;Lạy Ch&uacute;a Gi&ecirc;su, trong Ph&uacute;c &Acirc;m Ch&uacute;a đ&atilde; tự v&iacute; như một người mẹ rất dịu hiền,17 con t&iacute;n th&aacute;c v&agrave;o Lời Ch&uacute;a, v&igrave; Ch&uacute;a l&agrave; Ch&acirc;n L&yacute; v&agrave; l&agrave; Sự Sống. Lạy Ch&uacute;a Gi&ecirc;su, d&ugrave; thế n&agrave;o đi nữa, con vẫn t&iacute;n th&aacute;c nơi Ch&uacute;a, bất chấp mọi cảm gi&aacute;c nội t&acirc;m chống lại niềm cậy tr&ocirc;ng. Xin h&atilde;y thực hiện những g&igrave; Ch&uacute;a muốn về con; con sẽ kh&ocirc;ng bao giờ bỏ Ch&uacute;a, v&igrave; Ch&uacute;a l&agrave; nguồn mạch sức sống của con.&rdquo; Chỉ những ai đ&atilde; từng trải qua những giờ ph&uacute;t tương tự mới c&oacute; thể hiểu được nỗi khốn cực ấy của linh hồn khủng khiếp như thế n&agrave;o. </span></span></p>]]></description>
	<dc:creator>Chuỗi Mân Côi</dc:creator>
</item>

</channel>
</rss>